Truyện Ngắn: Ngày Trở Gió

Truyện Ngắn: Ngày Trở Gió

"Chắc cậu không hiểu cái cảm giác từ một người giàu có, bỗng chốc thành nghèo xác đâu nhỉ ? Như đang rơi xuống vực sâu, hụt hẫng và tuyệt vọng đến cùng cực..."

– Huệ ! Phải Huệ không ?

Tôi ra Hà Nội tham dự một Hội Thảo quốc tế. Giờ giải lao, khi đang bước dọc hành lang thì nghe gọi. Tôi quay lại. Người phụ nữ trẻ xinh đẹp trong bộ váy xanh đen thời trang reo lên :

– Đúng là Huệ rồi !

Tôi nhìn chị :

Chúng mình đã gặp nhau? Ở đâu nhỉ ?

Chị lúc lắc đầu. Mái tóc quăn mịn màu hạt dẻ bao quanh khuôn mặt thanh tú chao qua chao lại một cách duyên dáng :

– Quên rồi hả ? Lớp nghiệp vụ Quản lý ! Tam Đảo, mùa đông năm …

Tôi bừng tỉnh, chộp tay chị, lắc lia lịa :

Trời ơi ! Chị khác quá !

Chị mỉm cười. Trên má hiện lên một màu hồng nhẹ.

Chuông reo inh ỏi, báo hết giờ giải lao. Chị hẹn chiều sẽ đón tôi đến nhà chơi.

Tôi nhìn theo chị bước vào hội trường. Những bước chân thẳng, đầu ngẩng cao. Khác xa người phụ nữ tôi từng gặp mấy năm trước.

Hồi đó, chị gầy gò và khắc khổ trong tấm áo khoác dạ bạc màu, vừa rộng thùng thình vừa mỏng lét, không đủ che cái lạnh mùa đông cao nguyên. Vì thế, cái dáng cao cao của chị thường cong lại, co ro đến tội nghiệp. Những vết chân chim hằn quanh mắt trên lớp da mặt khô xác cùng mái tóc cắt ngắn lấm tấm những sợi bạc khiến chị có vẻ lớn tuổi. Tuy vậy, vẫn còn những nét đẹp của một thời xuân sắc : Đôi mắt to, cặp môi rõ nét, sống mũi thẳng và nước da trắng …

Tôi nói:

– Chắc ngày xưa chị đẹp lắm !

Chị dướn mắt :

– Cậu nghĩ mình già lắm hay sao mà “ ngày xưa” ?

Tôi cười, lảng tránh :

– Đâu có !

Chị yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi và chị ở cùng phòng trong suốt thời gian học. Việc ăn uống học viên tự lo nên chúng tôi hay ăn tại quán cơm bụi trên dãy phố bên cạnh. Chị thường viện đủ lý do để ăn sau.

Một hôm, tôi đi ăn trễ. Chị ngồi trong một góc khuất. Trước mặt là đĩa cơm trắng chan nước mắm và một chén canh nhỏ.

Thấy tôi, chị ngượng ngùng chống đũa :

– Mình đau dạ dày ! Phải kiêng khem đủ thứ !

Tôi tỏ vẻ thông cảm. Nhưng nghĩ lại, chợt hiểu ra là chị tiết kiệm.

Từ hôm đó, chị không ngại khi tôi rủ đi ăn cùng. Tôi mua nhiều thức ăn, đến ngồi bên cạnh, san bớt sang đĩa chị :

Em lỡ lấy, chị ăn dùm !

Chị gắp trả :

– Ăn mấy thứ này, dạ dày nó hành, đau lắm !

Tôi nghiêm mặt :

Em không muốn mất thời gian chăm sóc người bệnh đâu!

Chị cười ngượng nghịu :

Thôi được ! Cám ơn cậu !

Những buổi tối, hai chị em tán chuyện. Chủ đề chị thường nhắc là hai đứa con. Chị đưa tôi xem ảnh, say sưa kể về chúng, nào là học giỏi, thông minh, rất biết thương mẹ…Một lần, tôi chen ngang:

Các cháu ở nhà với ba ? Chồng chị đảm đang thật !

Chị thở dài. :

– Vợ chồng mình li dị rồi !

Tôi vớt vát :

– Thế ạ ! Một mình nuôi con, chắc chị vất vả lắm ! Nhưng…tất cả rồi sẽ qua chị ạ !

Chị gật đầu, ánh mắt hiu hắt.

Tôi muốn an ủi chị, nhưng chẳng biết nói gì. Tuy vậy, đôi khi im lặng cũng là một cách an ủi. Sau một hồi lưỡng lự, chị hỏi tôi có muốn nghe chuyện về chị ? Chẳng hay ho gì nên chị vẫn giữ kín. Nhưng hôm nay chị muốn kể. Vì tôi còn trẻ mà biết thông cảm và chia sẻ. Tất nhiên tôi đồng ý.

Mở đầu, chị hỏi :Chắc cậu thấy mình nghèo khổ, tàn tạ và tội nghiệp lắm, phải không ?

Tôi chưa kịp trả lời thì chị tiếp tục :

– Số mình khổ lắm !

Song, ngay lúc ấy, chị khóat tay, cười nhạt :

– Thật ra, nói thế cũng không đúng ! Trước đây, mình từng rất giàu ! Giàu đến nỗi chẳng bao giờ thèm đếm tiền !

…Tốt nghiệp phổ thông loại giỏi, chị được chọn đi du học nước ngoài. Về nước, đang thời kỳ đổi mới, rất thiếu cán bộ nên chị có ngay việc làm tại Tổng công ty xuất khẩu X. Có năng lực, lại nhanh nhẹn và tháo vát, một thời gian sau, chị được đề bạt làm phó rồi trưởng phòng kinh doanh. Người ta gọi chị là “Trưởng phòng trẻ nhất X”.

Hai lăm tuổi, chị lấy chồng. Đó là một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, hào hoa phong nhã, giám đốc một công ty đối tác. Đám cưới của chị hồi đó được bàn tán như một sự kiện lớn ở thành phố, không chỉ vì sang trọng mà còn vì sự nổi tiếng của cô dâu chú rể.

Anh chị mua một ngôi biệt thự ngay trung tâm Thủ đô. Nội thất được thiết kế theo phong cách châu Âu kết hợp với phương Đông, ấn tượng và tinh tế. Phía trước nhà có non bộ, khu vườn phía sau trồng các loài hoa và cây cảnh. Những lối đi lát gạch quanh co dẫn đến những thảm có xanh, hồ cá, ao sen … Toilét hiện đại được bố trí trong mỗi phòng…

– Mà này ! Cậu sống trong Nam nên có thể không biết – Chị quay sang tôi – Ở Hà Nội hồi đó, rất ít nhà có toilet riêng. Thông thường, cả khu dân cư vài chục người mới có một hố xí kiểu “ đổ thùng”. Nhưng mà, cậu đừng nghĩ mình phô trương nhé ! Chẳng qua là…

Chị nhún vai, cười khảy. Không rõ tự hào hay mỉa mai.

Vài năm sau, hai đứa con xinh đẹp, một trai một gái, lần lượt ra đời. Dù rất bận rộn nhưng chị không sao nhãng nhiệm vụ của một người mẹ. Học tập các bà mẹ châu Âu, chị chăm sóc, nuôi dạy các con chu đáo nên bọn trẻ rất ngoan, biết tự lập từ khi còn nhỏ.

Ánh mắt đang sáng rỡ khi nói về con cái của chị chợt tối lại. Chị ngừng lời, đan những ngón tay gầy gò vào nhau, vặn vẹo qua lại. Tôi nhìn đi nơi khác, tránh cho chị cảm giác ngượng ngâp. Một phút sau, chị trở lại câu chuyện…

Bất hạnh ập xuống đầu chị vào một ngày trở gió. Sau này, mỗi khi nhớ lại, chị thường tự hỏi : Nếu ngày hôm đó, trời không trở gió, thì liệu cuộc đời chị có bất hạnh đến thế không ?

Tiết trời cuối xuân đang mát mẻ, bỗng những làn gió nóng đầu hạ đưa những cơn mưa rào ào ạt trút nước xuống khu vườn đầy hoa của chị. Anh, chồng chị, đi làm về, kêu đau đầu, lên giường nằm. Ngay lúc đó, chị đã linh cảm một điều khác lạ : chồng chị ham mê thể thao nên sức khỏe rất tốt. Anh vẫn tự hào, từ nhỏ đến lớn chưa hề dùng thuốc. Sao bỗng dưng anh bệnh ?

Đêm ấy, anh sốt cao, mê sảng. Chị tưởng bị cảm nên cho uống thuốc hạ sốt. Hai ngày sau, anh vẫn sốt và mê sảng. Chị gởi các con sang bà ngoại, đưa anh vào bệnh viện. Song, đã quá muộn. Các bác sĩ cho biết, anh bị liệt não do một căn bệnh bí ẩn.

Tất cả mọi người, kể cả bạn bè, đồng nghiệp, lãnh đạo cơ quan… đều lao vào giúp. Anh được các bác sĩ giỏi nhất Hà Nội cứu chữa, với những loại thuốc rất đắt tiền…

Song, sức khỏe của anh tiến triển rất chậm. Chị nghỉ việc không lương để chăm sóc anh, như một hộ lý, từ vệ sinh cá nhân đến việc ăn, uống qua ống thông dạ dày…Vừa làm, chị vừa thủ thỉ kể đủ chuyện. Mọi người cười chị phí sức vô ích. Nhưng chị không nản lòng.

Khi đã tiêu hết số tiền lớn mà trước đó không bao giờ đếm, chị lần lượt bán đồ đạc trong nhà. Đó là lúc anh có biểu hiện nhận biết, phát âm được vài từ a, ô…Được các bác sĩ khuyến khích, chị bán ngôi biệt thự, mua một căn nhà khác. Tuy không như trước, nhưng cũng rộng rãi, khang trang, là mặt tiền phố trung tâm…

Tai họa chưa dừng lại ở đó. Một buổi chiều, khi chị đang lau rửa cho anh thì có điện thoại của mẹ. Bà nói, con gái chị bị ngã ở trường, gãy khớp háng, đang được phẫu thuật trong bệnh viện Việt Đức.

…Ngoài cửa sổ, gió mùa đông bắc rít lên từng hồi. Chị khẽ rùng mình, đưa tay khép hai vạt chiếc áo khoác dạ sờn cũ, chậm rãi :

Sau này nhớ lại, mình không hiểu hồi đó lấy đâu ra chừng ấy sức lực !

Nhà chị và hai bệnh viện như một tam giác với mỗi cạnh dài gần chục cây số. Mỗi ngày, chị phải tất bật đi về, qua lại như một con thoi mà vẫn không đủ thời gian để ăn uống và hầu như không ngủ. Vậy mà, chị vẫn không thể đưa con gái đi tập vật lý trị liệu sau phẫu thuật. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn con đi khập khiễng, chị lại tự dày vò mình trong nỗi ân hận tột cùng..

Thời gian đầu, bố mẹ chồng và cơ quan anh có đến thăm hỏi, thay nhau túc trực vài ngày. Sau đó, ngay cả bố mẹ chồng cũng “giao phó” anh cho chị.

Sau sáu tháng điều trị, các bác sĩ khuyên đưa anh về nhà, với nửa dưới cơ thể liệt vĩnh viễn..

Không còn khả năng thuê người giúp nên chị phải dậy từ rất sớm để lau rửa, thay quần áo, dọn dẹp vệ sinh, nấu nướng, lo cho anh và các con ăn uống…rồi đi làm, vội vã đến độ đành để hai đứa con lếch thếch dẫn nhau đến trường.

Những buổi tối, chị lại xoay như chong chóng với hàng đống công việc tưởng như không bao giờ kết thúc : dọn dẹp vệ sinh, tắm rửa, giặt dũ, chuẩn bị bữa chiều…Chị đảm nhận cả việc tập vật lý trị liệu cho chồng, với hi vọng giúp anh có một tương lai sáng sủa hơn

Song, từ một người khỏe mạnh, tràn trề sinh lực, bỗng chốc tàn phế, chồng chị trở nên cực kỳ khó tính và lồng lộn ghen tuông. Suốt ngày anh ta cáu kỉnh, la hét, nguyền rủa, chửi bới… Không chỉ bạn bè, đồng nghiệp, người thân …không dám đến nhà mà hàng xóm cũng lảng tránh.

Anh ta nghĩ ra đủ cách hành hạ vợ. Không ít lần, chị đang đút cơm, anh ta ngậm vào miệng rồi phun mạnh vào mặt vợ. Có khi, đang ăn ngon lành, anh ta đưa tay hất tung cái chén, làm cơm canh văng tung tóe ra giường. Không thiếu những lần chị nhận những cái tát hay nắm đấm của chồng, đúng vào lúc chị không ngờ nhất. Nhiều khi, anh ta làm nư, nhất quyết nhịn đói, để chị dỗ dành. Thỉnh thỏang anh ta hờn dỗi, khóc nức nở hay kêu rống lên như một đứa trẻ bị đòn oan…Chồng chị còn có sở thích quái đản là quăng bất cứ thứ gì vớ được trong tầm tay : Ly nước, quyển sách, cái thước kẻ…Có lần, anh ta quăng cả cái bô đựng đầy nước tiểu vào người chị…

Chứng kiến những cảnh ấy, các con chị vừa khiếp sợ vừa căm ghét cha. Chị luôn trấn an là do bố bị ốm. Nhưng bọn trẻ vẫn không bao giờ dám lại gần. Với thằng anh, niềm căm hận cha như một vết dao khắc sâu vào tâm trí nó..

Dạo ấy, thỉnh thoảng đến thăm, nhận ra tình trạng vô vọng của con trai, bố mẹ chồng chị đã bàn tính một kế hoạch mà chị không bao giờ ngờ tới. Hôm đó, vừa đi làm về, trước mặt bố mẹ, chồng chị quẳng vào mặt vợ tờ đơn xin ly hôn. Trong đó, anh ta vu khống do bệnh tật nên bị vợ bỏ bê, không chịu chạy chữa, không cho ăn uống đầy đủ, không chăm sóc chu đáo… Anh ta muốn về sống với bố mẹ những ngày cuối đời.

Chị ngơ ngác, tưởng anh ta bày trò đùa cợt. Nhưng khi thấy những ánh mắt lạnh băng của bố mẹ chồng, cả người chị run rẩy. Nước mắt dàn dụa, chị quì xuống, van xin ông bà hãy để anh ta ở lại. Chị hứa sẽ chăm lo cho chồng đến cuối đời. Chị đã sống cùng anh khi hạnh phúc thì giờ đây, chị sẽ bên anh khi bất hạnh…

Mẹ chồng chị cười nhạt: “ Nếu chị hết lòng chạy chữa thì nó đâu đến nông nỗi này ?”. Chị vẫn nài nỉ : “ Nếu bố mẹ không thương con thì hãy thương các cháu ! Anh ấy không chỉ là chồng con mà còn là cha của bọn trẻ. Con không muốn chúng lớn lên không có bố !”.

Chị và ba mẹ còn cầu xin, van nài…nhiều lần sau đó. Song, mọi lời giải thích hay can gián đều vô ích. Nhà chồng dứt khoát đến lạnh lùng. Chị đâu ngờ, đó là bước đi đầu tiên nhằm chiếm đoạt ngôi nhà đang rất có giá của chị. Bố chồng chị có thế lực nên nên tòa án nhanh chóng giải quyết vụ ly dị với phán quyết : “Tài sản chia đôi ! Con trai lớn ở với mẹ. Con gái do chồng nuôi !”.

Chị gần như ngất xỉu ngay tại tòa. Chồng chị không thể tự lo bản thân thì sao nuôi nấng và chăm sóc đứa con gái bé nhỏ, yếu ớt và tật nguyền của chị ? Điều phi lý ấy là do bố mẹ chồng sắp đặt. Quá uất ức với cách hành xử của ông bà thông gia, ba chị lên cơn đột quị rồi mất.

Ngay sau đó, bố mẹ chồng chị ra điều kiện : “Nếu muốn nuôi con gái, chị phải để toàn bộ căn nhà đứng tên chồng. Họ cho chị thời hạn một tháng. Nếu không đồng ý, họ sẽ bắt cóc con bé một cách hợp pháp. Chị sẽ không bao giờ được nhìn thấy nó ! ”. Chị rùng mình kinh sợ : Sao họ có thể tàn nhẫn và độc ác đến vậy ?

ngay-tro-gio
Hết lòng vì chồng, chị nhận lại sự quay lưng của chính người chồng mình yêu thương và cả gia đình anh ấy. - Ảnh: Internet

Những lá đơn khiếu nại chị gởi khắp nơi không có hồi âm. Gia đình chị sống trong nỗi lo sợ trước với những lời đe dọa, hoặc trực tiếp, hoặc qua điện thoại, hoặc nhắn tin… Tối đến, dù cửa đóng then cài, chị vẫn luôn giật mình trước mọi tiếng động. Đêm nào chị cũng thức giấc vài lần, quờ tay sang con gái, với nỗi sợ sẽ bắt gặp một khoảng trống… Mỗi chiều đến trường, tim chị thắt lại khi tưởng tượng cảnh cô giáo sẽ nói : “ Bé được ông ( bà ) nội đón rồi !”. Không phút giây nào chị dám buông tay, rời mắt khỏi con gái. Chị sợ mất con chỉ trong một tích tắc lơ là. Kiệt sức vì luôn phải cảnh giác, nơm nớp lo âu và sợ hãi, chị đành đem bé gởi nhà người quen ở một vùng quê ngoại thành…

Sau vài giây im lặng trong nỗi xúc động, chị nghẹn ngào :

– Hồi đó, đi thăm con mà mình phải mắt trước mắt sau, trốn chui trốn nhủi như một kẻ tội phạm bị truy nã. Nhưng đó chưa phải là điều khổ tâm nhất!

Nỗi nhớ thương con hành hạ chị khôn nguôi. Đứa con gái tật nguyền bỗng nhiên bị bứt khỏi vòng tay mẹ, xa người thân và bạn bè, xa trường lớp…đến sống ở một nơi xa lạ, giữa những người xa lạ… Nhưng nỗi đau đó vẫn không thể so với nỗi đau mỗi khi gặp con. Nó ôm chặt mẹ, tưới đẫm áo chị bằng những dòng nước mắt khổ sở và buồn tủi khiến tim chị như có ai cầm dao cắt nát thành từng mảnh.

Suốt ngày chủ nhật líu ríu quấn chân, con bé nhất quyết không cho mẹ về. Chị dỗ dành con bằng những lời tâm huyết, rằng hãy cố gắng chịu đựng một thời gian nữa, để mẹ con được sống bên nhau mãi mãi…Vậy mà nó hiểu để buông tay mẹ. Chị vội vã ra về trong nhạt nhòa đêm tối và nước mắt …

Có tiền, có thế lực, nhà chồng chị không quá khó khăn để tìm ra con bé. Không thể gồng mình chống chọi, chị đành chấp nhận ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng để được nuôi con…

Chị đưa tay trái chùi một giọt nước trong vắt vừa ứa ra từ khóe mắt, bàn tay phải vô thức áp lên ngực, chà đi chà lại, rất mạnh. Hình như chị đang xoa những cơn đau, chắc là rất dữ dội, đang dồn dập ở đó. Một lúc sau, bình tĩnh lại, chị kể tiếp :

– Mình đem các con về tá túc nhà mẹ. Hồi ấy, đến miếng cơm cũng phải ăn nhờ vào mấy đồng lương hưu ít ỏi của bà vì mình đã tạm ứng trước mấy tháng lương, lấy tiền mua thuốc cho chồng ! Chắc cậu không hiểu cái cảm giác từ một người giàu có, bỗng chốc thành nghèo xác đâu nhỉ ? Như đang rơi xuống vực sâu, hụt hẫng và tuyệt vọng đến cùng cực. Có lần, ngồi trước mâm cơm chỉ có canh rau tập tàng lỏng bõng và mấy miếng củ đậu kho muối, con gái mình buồn rầu chống đũa :

– Mẹ ơi ! Sao dạo này nhà mình không ăn ngon như trước ? Con muốn ăn thịt ăn cá !

Mình quay đi. Mắt cay xè mà không dám khóc. Thằng anh lúc đó đang học lớp 5, phần nào hiểu được bi kịch gia đình. Không ít lần, thao thức đến nửa đêm, mình ra sân ngồi khóc. Một lúc sau, nó lặng lẽ đến bên cạnh, vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ như một người đàn ông :

– Mẹ đừng buồn ! Rồi mẹ con mình sẽ vượt qua!

Mình quàng tay ôm con. Cái ý nghĩ vừa vụt qua đầu là cả nhà cùng chết cho bớt khổ, bỗng tan biến.

Lần đó, thằng anh trừng mắt nhìn con bé :

– Em đừng nhõng nhẽo ! Có gì ăn nấy !

Bị la, con bé cúi xuống chén cơm, mắt rơm rớm. Mình giả vờ vui vẻ :

– Mai mốt lãnh lương, mẹ sẽ mua đủ thứ cho con gái ăn, nhé !

Con bé khẽ “dạ”. Tiếng dạ nhỏ, đủ để mình nhận ra, nó biết mẹ nói dối.

“Họa vô đơn chí”. Đúng lúc túng quẫn cùng kiệt ấy, cơ quan chị làm ăn thua lỗ, phải giải thể. Nhờ “vang bóng một thời”, chị xin vào một cơ quan hành chính với mức lương công chức vài trăm ngàn.

Chị cười buồn, kết thúc câu chuyện :

– Cậu thấy đấy ! Không đến nỗi “ khố rách áo ôm”, nhưng mình phải chi tiêu tằn tiện !

Sau lần đó, tôi không có tin tức gì về chị.

Chiều, Hội thảo kết thúc. Chị đón tôi bằng chiếc xe Lexus 4 chỗ màu xanh ngọc. Thấy tôi trố mắt, chị cười, ngồi vào sau tay lái : “Xe cơ quan ! Mình tự lái cho chủ động !”.

Nhà chị nằm trong con hẻm rộng. Tuy không lộng lẫy như ngôi biệt thự ngày xưa, nhưng đầy đủ tiện nghi. Hôm đó, chỉ có chị và tôi vì bọn trẻ đang theo học lớp bồi dưỡng học sinh giỏi. Chị khoe : “Cả hai đứa đều đang học trường chuyên !”.

Dù nôn nóng muốn biết cái kết thúc hình như có hậu về cuộc đời chị, nhưng chị nhất quyết bắt tôi chờ đến sau bữa ăn mới tiếp tục câu chuyện dở dang mấy năm trước.

– Phép lạ nào làm chị đổi đời nhanh thế ?

Tôi hỏi, đưa mắt nhìn quanh. Chị lắc đầu, mỉm cười :

– Không có phép lạ nào cả !

…Dạo đó, chị nhờ bạn bè và những người quen biết giúp đỡ, kiếm việc làm thêm. Ngày đến cơ quan, đêm chị miệt mài đến gần sáng. Công việc tư vấn phương án kinh doanh, tính toán dự án, liên kết đầu tư, quản lý doanh nghiệp…. đem lại cho chị những khoản thu nhập đáng kể. Nhờ đó, mấy mẹ con tạm đủ sống và dần dần, chị tích lũy tiền mua được miếng đất, xây căn nhà này để khỏi phải ở ké bên bà ngoại, đông người và chật chội.

Cách đây hai năm, tình cờ chị gặp một người quen, đang là Tổng giám đốc một công ty liên doanh. Vốn biết chị từ ngày xưa, anh đề nghị chị đảm nhận chức vụ phó tổng giám đốc phụ trách kinh doanh.

Chị nghiêng đầu, mỉm cười :

– Chỉ đơn giản vậy thôi !

Tôi ngập ngừng :

– Thế còn…

Ánh sáng trong mắt chị vụt tắt :

– Chồng cũ của mình hả ? Chỉ sau một thời gian ngắn, bố mẹ không thể chịu đựng những cơn điên loạn của con trai. Họ năn nỉ, van xin mình cho anh ta được “trở về”.

– Chị không chấp nhận ?

Chị gật đầu :

– Con trai mình nói, nếu đưa “ ông ta” về, nó sẽ bỏ đi biệt tích…

Vẫn như trước, tôi không biết nói gì để an ủi. Chị trầm giọng sau vài giây yên lặng:

– Năm ngoái, một tuần trước khi chết, anh ta khẩn khỏan xin được gặp vợ cũ và các con. Lúc đầu, mình dứt khóat từ chối. Nhưng rồi mình nghĩ, anh ta từng là chồng mình, là cha các con mình…Riêng con trai dứt khoát không đến. Hôm đó, cả nhà anh ta khóc ghê lắm. Ông bà quì xuống, van xin mình tha thứ…

– Chị đã tha thứ ?

Chị chậm rãi :

– Thật ra, nỗi đau mà họ gây ra quá lớn. Vết thương ấy đến lúc đó còn rỉ máu nên trái tim mình không có chỗ cho lòng bao dung. Nhưng…

Chị phác tay, ra ý bảo, thôi thì bỏ qua. Tôi tưởng câu chuyện kết thúc. Nhưng chị nói tiếp, trầm ngâm như đang suy tư thành lời :

– Bố mẹ anh ta nói cho mình ngôi biệt thự của họ, coi như chuộc lỗi. Nhưng mình không nhận. Đi qua một đọan đời, với những gì đã trải nghiệm, mình hiểu sâu sắc một điều : Của cải, tiền bạc, quyền lực, sự thành đạt, giàu có …tất cả chỉ là phù du. Giờ đây, được sống với các con trong bình an, với mình, đó là hạnh phúc!

Tác Giả:





CÙNG CHỦ ĐỀ

Thống kê