Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 4)

Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 4)

"Cô bé lọ lem, cuối cùng anh vẫn tìm thấy em! Em cho rằng cắt tóc đi, mặc bộ đồ của nhân viên phục vụ vào thì anh sẽ không nhận ra em sao?"

Tim, đau quá.

Mặc dù trái tim tôi căn bản không chịu sự khống chế của tôi, vẫn cứ nhảy lên theo quy luật như cũ, mặc dù tần số hô hấp của tôi không hề thay đổi, không hề dồn dập.

Nhưng mà, tim, thật sự đau quá.

Giống như bị thứ gì đó xé nát, nghiền thành từng hạt cát gai góc, ghim đầy trên miệng vết thương, rữa nát không thành hình.

Đừng khóc được không? Có chuyện gì không hài lòng sao? Có người bắt nạt em sao? Là ai quá đáng như vậy! Anh kêu cha anh đi đập nát công ty bọn họ... Không, tự anh đi, đánh rụng bọn họ luôn, để cho bọn họ về sau không dám bắt nạt em nữa! Em biết không? Tám tuổi anh đã bắt đầu học Không thủ đạo rồi, là đai đen đấy, đánh nhau với người khác, anh chưa từng thua bao giờ!

Chẳng qua là, đây đều là trước khi anh biến thành cái dạng này.

Cô ấy khóc mãi khóc mãi, cho đến khi người giúp việc đưa tôi trở về phòng vẫn không ngừng lại. Chị bị đần sao, ai bảo chị đưa tôi về ngủ chứ! Cô ấy khóc đến cái dạng này, tôi có thể rời đi sao?!

Hết thảy đều là uổng công. Đêm hôm đó, tôi không ngủ được, cả đầu chỉ toàn nước mắt của cô ấy.

Có lẽ, cô ấy cũng không chợp mắt cả đêm.

Ngày thứ hai, cô ấy bắt đầu dọn dẹp hành lý.

Cô ấy muốn đi? Cô ấy muốn rời khỏi đây?

Không! Đừng đi! Ngàn vạn lần đừng có đi! Xin em đấy! Đi rồi anh sẽ không thể thấy em được nữa!

Xin em đấy!!!

Tôi vốn tưởng rằng, cô ấy vĩnh viễn sẽ không nhìn tôi nữa, nhưng cô ấy vẫn kéo rèm cửa ra.

Tôi cũng cho là, cô ấy vĩnh viễn sẽ không đến bên cạnh tôi nữa, nhưng cô ấy vẫn tới, một lần nữa ngồi xuống bên cạnh tôi.

Rõ ràng trái tim không thể đập dữ dội, tôi lại hồi hộp đến mức khó diễn tả bằng lời. Cô ấy ngồi bên cạnh tôi, hít thở, nhìn tôi.

"Sau này, sẽ không thấy anh được nữa."

Cô ấy nói.

"Mặc dù những người khác nói anh chẳng cảm giác được thứ gì, nhưng mà, em biết thực ra anh nhìn thấy được, nghe thấy được. Bởi vì em có thể cảm giác được, ánh mắt của anh là chân thực."

Giọng nói của cô ấy, êm ái như vậy, hư ảo như vậy, giống như lúc nào cũng có thể bật khóc lên.

Sau đó, cô ấy bước đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng vuốt lên mặt tôi, tỉ mỉ, mềm mại thấm vào trong ngực.

Sau đó, phảng phất như giấc mộng tuyệt đối không có khả năng xảy ra đêm qua... cô ấy hôn tôi.

Quá nhẹ. Quá nhẹ.

Tôi cảm thấy được nhiệt độ trên môi cô ấy, lộ ra nỗi bi thương tuyệt vọng cùng bất đắc dĩ, rõ ràng không khóc, nhưng so với nước mắt còn kích động hơn.

"Em thích anh, thật sự, rất thích."

Nước mắt cuối cùng vẫn phá vỡ phòng tuyến kia, tràn ra từ khóe mắt cô ấy, lăn trên gò má, lướt qua không khí lạnh lẽo, rơi xuống đùi tôi, rơi vào trong lòng tôi.

Đốt lên một lỗ hổng đỏ thẫm.

Cô ấy vẫn đi, quay lưng về phía tôi, kéo hành lý của cô ấy, chậm rãi rời đi.

Đừng đi!

Tôi đáng lẽ phải nhảy dựng lên, lập tức kéo cô ấy lại, nói cho cô ấy biết: Đừng đi! Xin em đừng đi!

Làm ơn!

Anh cũng thích em mà!

Nhưng mà tôi không làm được, tôi dùng hết tất cả sức lực, ra sức đến mức cắn nát môi dưới, cũng chỉ ép ra nổi một giọt nước mắt như có như không, chảy xuống, rớt tới vị trí giọt nước mắt kia của cô ấy lúc nãy.

Đốt lên một lỗ hổng y như vậy.

Tiếng bước chân biến mất, cô ấy, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Ngay cả tên cô ấy cũng không biết, cứ như vậy, hoàn toàn biến mất.

Lúc người giúp việc đi lên, thấy nước mắt đọng nơi khóe mắt của tôi, không chút kinh ngạc, cho là chẳng qua chỉ là phản ứng bản năng khi mắt bị khô.

Trừ cô ấy, không có ai hiểu ý nghĩa của giọt nước mắt này.

Đáng tiếc, cô ấy cũng không nhìn thấy được.

Gió thổi khô nước mắt, tất cả lại như lúc đầu. Mỗi ngày, vẫn là vị trí này, vẫn là phương hướng này, vẫn là căn phòng nhỏ cũ rách kia.

Trừ sự rời đi của cô ấy, không có bất kỳ thay đổi nào.

Nhưng mỗi khi nhìn vào gian phòng đã được dọn dẹp trống không kia, trong lòng không khỏi toát ra một lỗ hổng trống rỗng.

Gió lạnh gai gai vù vù thổi trên tầng thượng, cứ như vậy, thổi qua lỗ hổng trên ngực, rét lạnh đến quặn người.

Đến khi chỉ còn lại một gian nhà cũ nát trống rỗng, tôi mới biết, ngồi ở đây nhìn cô ấy là thời gian hạnh phúc nhất mỗi ngày của tôi.

Mặc dù tôi không biết tên cô ấy, không biết gia thế của cô ấy. Mà cô ấy, cũng không xinh đẹp.

Nhưng tôi lại cực kỳ rõ ràng, cô ấy thích ăn bánh bích quy kẹo mềm, thích mặc quần, thích giặt đồ vào buổi tối, lúc vui vẻ thì thích nhảy múa, khi không vui thì sẽ đá cửa, thích uống sữa tươi, càng thích ngồi bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn căn phòng mà tôi ở, nhìn cho đến khi ánh mắt đỏ lên.

Những thứ này cũng chỉ có tôi mới biết, bởi vì chỉ có tôi mỗi ngày đều ngồi ở đây, mỗi ngày đều không chớp mắt chỉ nhìn cô ấy.

Thì ra, những cô gái đã kết giao trước kia ấy, đều không phải là yêu.

Thì ra, đây mới thực sự là yêu.

Sẽ vì nụ cười của cô ấy mà bỗng dưng vui vẻ, sẽ vì nước mắt của cô ấy mà bỗng dưng khổ sở, sẽ quan tâm cái nhìn của cô ấy đối với tôi như vậy.

Cũng sẽ vì sự ra đi của cô ấy, đem trái tim cũng xóa sạch trống rỗng.

Sự đau đớn còn đáng sợ hơn tai nạn ngoài ý muốn kia, tê tâm phế liệt, xỏ xuyên qua toàn thân.

Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích nổi một ngón tay như cũ.

Ngay cả khóc cũng không thể.

Hai tuần sau, có hai người đến xem gian phòng cũ nát kia, sau khi nhìn xung quanh xong, một người trong đó gật đầu một cái, là quyết định đến ở sao?

Ngu ngốc!

Cái phòng rách nát như vậy mà ông cũng thuê? Ông có đầu óc không vậy!

Không được! Không cho phép thuê!

Nếu như... Nếu như các người thuê phòng này....

Cô ấy chẳng phải là, không thể trở lại được nữa?!

Thật ra thì tôi cũng hiểu, cô ấy sẽ không trở lại nữa. Nhưng tôi không muốn cứ vậy mà buông tha, không muốn cứ tuyệt vọng như vậy.

Tôi biết, cô ấy là nàng công chúa trước mười hai giờ.

Đột nhiên xuất hiện trong thế giới của tôi, khoảng cách gần như vậy, lại không nắm giữ được không chạm vào được. Luôn đột nhiên nổi giận, lại đột nhiên tươi cười làm mặt quỷ, khiến cho lòng tôi hỗn loạn một trận xong, lại lặng lẽ biến mất.

Tiếng chuông lúc mười hai giờ, là lúc phép thuật hết hiệu lực.

Nhưng cô ấy, thậm chí ngay cả chiếc giày thủy tinh cũng không lưu lại. Không biết tên, không biết địa chỉ, không biết cô ấy là ai - tôi, biết đi đâu để tìm cô ấy đây?

Tôi cảm thấy thật hoang đường, cho dù để lại giày thủy tinh thì sao chứ, chẳng lẽ tôi có thể nhặt được chiếc giày kia?

Tất cả đều là trò cười mà thôi!

Tôi, một hoàng tử phế vật vô dụng!

Cho dù công chúa đang đứng trước mặt tôi, tôi cũng không có khả năng giữ lấy cô ấy, thậm chí ngay cả một câu níu giữ cũng không thể thốt ra khỏi miệng.

Khách thuê mới là một người đàn ông trung niên mập mạp, luôn trần truồng ở trong phòng. Thật là ghê tởm chết được! Không nhìn! Tôi mới không nhìn đâu! Lão mập chết bầm, ông sao lại ném chiếc ghế sa lon cũ bên cửa sổ đi hả? Ông có biết cô ấy thích ngồi ở đó uống sữa tươi nhìn qua bên này nhất không hả! Tại sao ông lại đổi khóa cửa chứ? Ông đổi khóa cửa rồi cô ấy sao trở về được nữa! Còn nữa, ai cho phép ông nhảy hu la trong phòng này hả?! Đáng chết! Cô ấy từng nhảy múa ở đó! Khi đó cô ấy nhảy vui vẻ biết bao, cái lão heo mập này ở đây nhảy hu la quả thực là bôi nhọ hồi ức đẹp đẽ của tôi!

Thật đáng chết!

Nếu như tôi có thể nói chuyện, tôi sẽ bảo cha mua lại căn nhà kia! Ai cũng không cho thuê, chỉ để mình ngắm mỗi ngày!

Nhưng mà, những thứ này đều là vọng tưởng mà thôi.

Dù sao, tôi là một phế nhân ngay cả muốn khóc cũng không khóc được, ngay cả một câu "Anh thích em" cũng nói không ra.

Phế nhân, một phế nhân hoàn toàn.

Sau đó, tôi không thể ngồi đó mà tiếp tục hồi tưởng nữa. Bởi vì, cha đưa tôi qua Mỹ.

Cha nói, tìm một chuyên gia vô cùng có uy tín về trị liệu tổn thương não bộ, làm bác sĩ mổ chính.

Đối với chuyện giải phẫu, tôi đã trải qua nhiều lần. Mỗi lần đều ôm mong đợi tiến vào phòng giải phẫu, rồi lại tuyệt vọng mà tỉnh lại.

Tôi chết lặng tiếp nhận giải phẫu, mỗi tuần một lần, tổng cộng ba lần.

Lúc bị gây mê, tôi đã mơ một giấc mơ vô cùng ngọt ngào.

Mơ thấy mình không hề xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, mơ thấy tôi đưa cô ấy đi vào gian nhà mà cô ấy vẫn thích nhìn, mơ thấy cô ấy vui mừng cười lên.

co-be-lo-lem-lau-doi-dien3
Ngày này rốt cuộc cũng đến. - Ảnh: Internet

A, quả nhiên, giống hệt với tưởng tượng của tôi.

Cô ấy cười lên thật đáng yêu.

Đó là vẻ đáng yêu tôi muốn len lén quý trọng cả đời.

Tôi không nỡ tỉnh lại từ trong mộng, sau khi tỉnh lại, cái tên bác sĩ nước Mĩ có cái bản mặt đáng đánh đòn kia lại còn bảo tôi cử động ngón tay, còn bảo tôi há miệng, cố gắng phát ra âm thanh.

Ngu xuẩn!

Nếu tôi có thể cử động, nếu có thể nói chuyện, tôi còn trơ mắt nhìn cô ấy rời đi sao?!

Nhưng mà, tôi thực sự cảm thấy! Tay của tôi! Tay của tôi! Nó có thể động đậy, mặc dù rất khó khăn, dùng hết toàn bộ sức lực mới chỉ cử động được một chút, nhưng mà nó thật sự có thể cử động.

Tôi có thể há miệng! Dùng hết sức lực bú sữa, mới miễn cưỡng phát ra một tiếng kêu khàn khàn yếu ớt không thành lời.

Mẹ kích động ngất đi, người cha luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc trong mắt cũng ẩm ướt một mảnh.

Nhưng là không đủ! Như vậy không đủ! Tôi muốn xuống đất! Tôi muốn đi lại! Tôi muốn đi tìm cô ấy! Tôi muốn ôm lấy cô ấy, sau đó nói cho cô ấy biết.

Làm ơn, xin em, đừng đi, có được không?

Nửa năm qua, tôi ngày nhớ đêm mong, chỉ là một câu nói như vậy.

Tên bác sĩ thối kia gọi thẳng đây là kỳ tích trong giới y học, Nhưng ông ta lại nói tôi đã mấy năm không cử động, cơ bắp đã héo rút nghiêm trọng, nếu muốn khôi phục cuộc sống như một người bình thường, còn cần luyện tập ít nhất chừng một năm nữa.

Khốn kiếp! Một năm?!

Tôi làm sao có thể nhẫn nại một năm nữa lâu như vậy được chứ!

Đều là tại nữ giúp việc lười biếng thối tha đó! Nếu như lúc tôi không cử động được, chị ta tuân theo lời dặn của bác sĩ, mỗi ngày xoa bóp cơ bắp cho tôi, bây giờ tôi cũng không đến nỗi khổ cực như vậy chỉ để di chuyển cánh tay có một đoạn!

Tôi khó khăn lắm mới học được phương thức hoạt động cơ bản nhất, tốn sức chín trâu hai hổ, dùng nửa giờ đồng hồ, mới miễn cưỡng đi được mười hai bước, mồ hôi ướt đẫm.

Mặc dù mệt chết đi được. Nhưng tôi luôn lặp đi lặp lại với bản thân, tôi muốn thấy cô ấy, tôi muốn sớm nhìn thấy cô ấy một chút.

Nếu như cô ấy có thể nhìn thấy tôi tự mình đi tới trước mặt cô ấy, mở miệng nói với cô ấy, cô ấy sẽ kinh ngạc đến thế nào nhỉ?

Có thể sẽ vui đến phát khóc chăng.

Hoặc là, cô ấy đã gặp được một người khác để thích, đã sớm quên tôi?

Cho dù cô ấy có yêu những người khác, tìm được hạnh phúc thuộc về cô ấy, tôi vẫn muốn gặp cô ấy.

Thật muốn gặp cô ấy, muốn đến phát điên.

Cô bé lọ lem mê hoặc.

Tôi nghĩ tôi mất đi, không phải là thần kinh khống chế thân thể, cũng không phải là tiếng nói để có thể gọi tên, cũng không phải bốn năm.

Mà là, một cô gái tôi vốn có thể quý trọng thật tốt. Một cô gái cho dù tôi không có gì cả, cái gì cũng không làm được, vẫn sẽ ở lầu đối diện, dùng ánh mắt đơn thuần nhất mà nhìn tôi.

Cô ấy đã từng khóc nức nở trong khoảng cách gần như gang tấc, nhưng tôi không có cách nào giữ cô ấy lại.

Cuối cùng, ngay cả muốn khóc cũng khóc không được.

Cho dù tôi cố gắng thế nào, vẫn tốn gần một năm mới khôi phục lại năng lực tự lo liệu cho bản thân hằng ngày. Nhưng tôi cũng không vui vẻ.

Tôi bảo thư kí của công ty đi điều tra hướng đi của cô ấy, vậy mà lại chẳng thu hoạch được gì. Cũng không trách được bọn họ, tôi ngay cả tên gọi của cô ấy là gì đều không nói ra được, biển người tấp nập, biết tìm nơi nào đây?

Cô bé lọ lem, em đến tột cùng là đang ở đâu...

Tôi quay lại công ty đi làm, mỗi ngày đều nghiêm túc học tập nghiệp vụ của công ty. Cha khen ngợi sự thay đổi của tôi, nói thẳng ra vụ tai nạn lần này đã thay đổi tôi, tôi không còn ham chơi nữa, trở nên chững chạc.

Tôi chỉ có thể cười khổ.

Trừ việc này ra tôi có thể làm gì được? Tôi tìm lại được thân thể của mình, nhưng không cách nào tìm thấy cô gái ở lầu đối diện ấy.

Có lẽ truyện cổ tích chỉ viết vậy thôi, không ai có thể đảm bảo hoàng tử sau khi để cô bé lọ lem chạy mất xong, nhất định có thể tìm lại được nàng.

Giày thủy tinh có thể chẳng qua là chỉ là sự mơ mộng viển vông của hoàng tử khi không tìm được lọ lem mà thôi.

Mặc dù cách xa công ty, tôi vẫn kiên trì mỗi ngày đều chạy qua chạy lại gian nhà tôi đã ở khi mắc bệnh. Tôi luôn luôn ngồi trên chiếc ghế trên tầng thượng, ngồi ở vị trí giống nhau, lại nhìn về khu nhà cũ nát kia.

Không làm gì cả, chỉ lẳng lặng nhìn, ngay cả cử động cũng không nhúc nhích lấy một cái.

Trời vẫn xanh như cũ, mây vẫn trắng như cũ, ngay cả gió, cũng vẫn như trước kia, nhẹ nhàng không tiếng động.

Nhưng mà, cô bé lọ lem vẫn không hề xuất hiện.

Khu nhà cũ nát không chịu nổi kia cuối cùng vẫn bị dỡ bỏ, cho dù tôi muốn mua nó, cũng không thể thay đổi được sự thật nó là một tòa nhà sắp sập.

Rốt cục, ngay cả hồi ức duy nhất cũng mất đi.

Nhưng là chỉ cần vừa khép mắt lại, tôi vẫn có thể cảm thấy được tiếng hít thở hồi hộp khi cô ấy ngồi bên cạnh tôi hôm đó, tiếng kêu kinh sợ của cô ấy, tiếng nức nở khe khẽ của cô ấy.

Cùng với nụ hôn như có như không cô ấy in trên môi tôi, toàn bộ đều êm ái như một giấc mơ.

Chẳng qua là mỗi lần tôi đều bừng tỉnh trong mộng, sau đó phát hiện nước mắt đang chảy xuống từ khóe mắt, thoáng qua như giấc mộng Nam Kha.

Nhưng đây không phải là mộng.

Bởi vì hiện thực từ trước đến nay đều tàn khốc hơn dự đoán của mọi người.

Thư kí giúp tôi tìm kiếm cô vô cùng tò mò, có lẽ trong cái nhìn của anh ta, kia chẳng qua chỉ là trò chơi của một kẻ không thể động đậy trong bốn năm mà thôi, giống như một đứa trẻ khi không có đồ chơi, một cọng cỏ bình thường cũng thành bảo bối. Nhưng khi đã trở lại thế giới phồn hoa trước kia rồi, ai còn nhớ tới cọng cỏ khi ấy nữa chứ.

Anh ta không hiểu.

Cha mẹ cũng không hiểu.

Bất cứ ai trên thế giới này cũng không hiểu.

Trừ cô ấy.

Trên cả địa cầu này, chỉ có cô ấy, chỉ có một mình cô ấy biết.

Đó không phải là trò chơi lúc cô quạnh.

Đó kỳ thực, là một tình yêu nồng nàn đơn thuần đến mức có một không hai.

Cô quạnh lạnh lẽo đến thấu xương, vẫn thổi vào lồng ngực trống rỗng. Nó không hề theo sự khôi phục của thân thể mà lấp đầy, ngược lại càng thêm lạnh như băng trống rỗng, chạm vào là đau. Ở trong vết thương ngày càng lan rộng, mỗi ngày rữa nát, mỗi ngày hút lấy không khí băng hàn thấm vào tim phổi.

Chỉ có cô ấy, hiểu được mùi vị của sự tuyệt vọng này, bởi vì cô ấy cũng giống như tôi, dùng đôi mắt cô đơn đến mức có thể bật khóc bất cứ lúc nào nhìn gian phòng tôi ở.

Và tôi.

Bác sĩ ngu ngốc, tôi nên nói cho ông biết, cái gọi là kỳ tích, cũng không phải là cái gì cực hạn của y học, mà là - cho dù có thể tìm được thân thể đã đánh mất, cũng không nói lên có thể tìm thấy cô ấy đã biến mất lúc mười hai giờ đêm.

Thật xin lỗi, cô bé lọ lem.

Nỗi nghẹn ngào này, trễ hai năm, vuột mất có thể là vĩnh viễn.

Cho dù tôi có ngồi ở đây thêm nữa, cũng không còn cô gái nhìn sang từ lầu đối diện nữa, cho dù không nói gì, ngay cả tên cũng không biết, cũng có thể có cả thế giới.

Hạnh phúc, ngây thơ lại tuyệt vọng như vậy!

Thuần túy đến mức có một không hai.

Một năm sau, cha giao cho tôi một chi nhánh công ty, còn đặc biệt mở tiệc tuyên bố chuyện này.

Người làm ăn đều như vậy, nịnh nọt, mượn gió mà bẻ măng, ngoài mặt thì đến cười đến cung kính, lúc tôi biến thành phế nhân, có ai thực sự đến thăm tôi! Những cô gái kia nhìn thấy tôi thì nhao nhao vây quanh, nếu như tôi vẫn là tôi của hai năm trước, bọn họ có ai sẽ nhìn tôi lấy một cái!

Ghét cái cảnh này! Ghét những kẻ có mưu đồ này! Ghét những cô nàng muốn bắt chuyện kia!

Chỉ có cô ấy không như vậy.

Chỉ có cô ấy, cho dù tôi không thể làm gì, ngay cả tôi là ai cũng không biết, cô ấy vẫn sẽ thích tôi.

Đơn thuần, tinh khiết, không có bất kỳ tạp chất nào.

Chỉ bởi vì là tôi, nên thích.

Chán ghét tiệc tùng, nếu không phải cha là người chủ trì, tôi thật muốn lặn mất.

Nhưng khi tôi quay đầu, liền ngây ngẩn cả người.

Trong đám người, tôi thấy cô ấy, thân hình nhỏ nhắn, bê khay rượu, bưng rượu cho khách.

Tôi không nhịn được mà chạy vội tới ngoài hành lang cười điên cuồng không ngừng,

Cô bé lọ lem, cuối cùng anh vẫn tìm thấy em! Em cho rằng cắt tóc đi, mặc bộ đồ của nhân viên phục vụ vào thì anh sẽ không nhận ra em sao?

Tôi hỏi thăm những nhân viên phục vụ khác, biết được giờ tan ca của cô ấy tối nay.

"Xin cho tôi một ly Champagne."

Tôi không để lộ chút cảm xúc nào nói, cô ấy quay đầu lại, trong mắt có chút kinh ngạc, vẫn đưa champagne cho tôi.

"Cám ơn."

Trong đầu tôi lúc này đều là suy nghĩ tưởng tượng lúc tối nay khi cô ấy tan việc, nhìn thấy tôi đang đợi cô ấy, sẽ có phản ứng gì đây?

Có lẽ, người nên cảm thấy may mắn là tôi.

Cô ấy còn nhớ rõ tôi, còn nhớ rõ....

Đừng mơ tưởng mà nói đã quên tôi rồi! Tôi mới không cho phép đâu!

Tôi bên ngoài thì cũng những khách khứa khác dối trá ứng đối, đầu óc đã bay tới ảo tưởng đẹp đẽ lúc mười hai giờ khi cô ấy tan ca. Có lẽ tôi nên đưa cô ấy đến gian phòng mà cô ấy luôn ngắm nhìn, bức tường được quét sơn màu hồng, chiếc ga giường hoa lệ bằng ren đã được chuẩn bị sẵn, cùng với rèm cửa sổ màu tím mộng ảo.

Câu đầu tiên khi gặp mặt nên nói gì bây giờ nhỉ?

"Cô bé lọ lem, nguyện ý cùng anh nhảy một điệu chứ?"

Lần này, tuyệt đối sẽ không để em đi nữa.

Nếu như trên đời này thật sự có thiên sứ, nhất định là vào thời điểm đó, địa điểm đó - ở giữa hai toàn nhà cũ nát cùng với hoa lệ lạnh như băng đó, lộ ra nụ cười màu trắng, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, đáp xuống nơi này.

Đáp xuống ánh mắt đang nhìn nhau của tôi và cô ấy.

Sau đó dùng đôi cánh thuần khiết nhất không chút tỳ vết, hôn lên chúng tôi.

Có lẽ đây chính là cái gọi là vận mệnh, nếu như không có vụ tai nạn ngoài ý muốn kia, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không biết, cõi đời này còn có một cô gái không vì tiền của tôi, không vì gia thế của tôi, không vì vẻ ngoài của tôi, không vì khoe khoang, không vì thể diện, không vì bất cứ lý do kèm theo nào, cho dù tôi không có gì cả, cái gì cũng không làm được, vẫn hết lòng yêu tôi.

Cả đời này tôi sẽ không quên.

Rất nhiều rất nhiều năm trước, có một cô gái chẳng hề xinh đẹp, nằm bên cửa sổ lầu đối diện, len lén nhìn lên tôi.

Cô ấy không nói với tôi lời nào.

Cũng chưa từng có bất kỳ yêu cầu gì với tôi.

Chẳng qua chỉ dùng ánh mắt đơn thuần nhất, nhìn tôi, nhìn mãi, nhìn mãi.

Mà tôi, cũng chỉ nhìn thấy cô ấy.

Khi đó, thế giới thật ra rất giản đơn. Trong cái thành phố này, tất cả mọi người đều tranh đoạt tiền tài quyền lợi, mặt nạ dối trá, đều không có bất kỳ quan hệ gì với chúng tôi.

Chỉ có ánh mắt như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng không tỳ vết, cách một cái hẻm nhỏ cũng không rộng lắm, không tiếng động nói ra.

Bởi vì, thế giới này, vốn chỉ có tầng thượng đó, gian phòng nhỏ cũ rách kia.

Cùng với, một vị hoàng tử mất cánh, và một cô bé lọ lem không xinh đẹp mà thôi.

Sau đó,...

Một ngày, cô bé lọ lem dáng dấp cũng không xinh đẹp vừa ăn kem vừa đi tới, thấy hoàng tử điện hạ khó mà tin được đang ngồi trước bàn đau khổ.

"Sao vậy? Nhìn như vừa mới bị người ta cướp giật hết ấy?"

"Cha anh bảo mai anh phải một mình bàn chuyện làm ăn với một khách hàng lớn, anh đang nhức đầu đây."

"Này thì có gì mà nhức đầu, không phải nói chuyện làm ăn thôi sao! Chuẩn bị tài liệu tử tế, sửa sang lại mạch suy nghĩ cho tốt, là đi được chứ gì!"

"Em nói nghe thật đơn giản, đây là lần đầu tiên anh một mình phụ trách vụ làm ăn lớn như vậy đấy!"

"Ha, thì ra là anh đang hồi hộp hả! Yên tâm đi, nói chuyện làm ăn ấy mà, ngày mai em làm thư kí tư nhân miễn phí cho anh một ngày, giao cho em đi! Hừm, tài liệu này là... Té ra là về nhà đất... Này, cầm giúp em cây kem, không được ăn trộm đấy... Ừm, tài liệu phòng cháy thì phân loại là..."

"Em... Sao em trông có vẻ am hiểu vậy?"

"Đương nhiên, em đã làm tiếp tân, tiếp thị, quan hệ xã hội, thư kí, quản lý, thi công, đề án, kế hoạch,... (phía sau lười phải nói, mệnh không tốt, mỗi lần đều làm đến là cực mà vẫn không có cơ hội ngửa mặt)"

"Em... vậy mà làm nhiều việc như vậy?!"

"Aiz, người nghèo mà, đương nhiên là có việc gì thì làm cái ấy, làm cái gì thì học cái ấy, mục tiêu của em là nữ cường nhân mà! Này, đút cho em miếng kem, ừm... để em coi chút.. đặc điểm của tài liệu của công ty này là..."

"..."

"Sao vậy? Đưa kem đây nào!"

"Anh quyết định mời em làm thư ký của anh! Về sau toàn bộ đưa cho em xử lý là được!"

"Cho em bao nhiêu tiền lương một tháng?"

"Hở?"

"Em hỏi anh cho em bao nhiêu tiền lương một tháng! Nói trước vẫn tốt hơn, bảo hiểm lao động là không thể thiếu, thời gian thử việc lương tháng không được thấp hơn ba ngàn, còn phải có tiền trợ cấp bữa trưa, phí đi lại cùng với thư tín. Ngoài ra trên hợp đồng nhất định phải chú thích rõ ràng tùy theo số năm công tác, hệ số và tỷ lệ mức lương được tăng...."

"Trời ạ! Em còn con buôn hơn bất kỳ cô bạn gái nào trước đây của anh. Lúc ở lầu đối diện, sao anh không phát hiện ra mấy phẩm chất đặc biệt này của em nhỉ!"

"Aiz, khả năng quan sát quá nghèo nàn, đây chính là nguyên nhân cơ bản tại sao anh không thích hợp làm quản lý của công ty. Được rồi, bớt nói nhảm đi, mau giúp em kiểm tra đống tài liệu này, đống này là nội dung có thể sẽ đề cập tới trong cuộc hội đàm ngày mai, anh đi tìm thêm tài liệu đi. Còn nữa, trả lại kem cho em trước đã."

"Anh đi tìm? Em là thư ký, anh mới là quản lý cơ mà!"

"Có rảnh kêu la còn không nhanh đi tìm tài liệu mau lên, công việc quan trọng nhất là hiệu suất! Mau đi!"

"..."

Vì vậy, từ đó về sau, cô bé lọ lem cùng hoàng tử liền sống một cuộc sống vui vẻ.

Thật đáng mừng.

Hết.





CÙNG CHỦ ĐỀ

Thống kê