Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 3)

Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 3)

"Một người không có cảm giác sắp chết đến nơi, làm sao có thể biết cô được! Ha ha ha!". Những lời ác độc như vậy, tôi ngày nào cũng nghe, đã sớm tê bại.

Khi đó chúng tôi, thực ra thì đều cô quạnh.

Mặc dù, tôi ở trong gian nhà lớn rộng rãi xinh đẹp.

Mặc dù, cô ấy ở trong căn phòng nhỏ hẹp đơn sơ cũ kỹ.

Nhưng chúng tôi đều giống nhau, đều bị cô quạnh cùng với tuyệt vọng tràn đầy cắn nuốt đè nén đến cả hy vọng hít thở cũng không có.

Khi đó chúng tôi còn trẻ, cũng không hiểu rõ bản thân mình cùng vận mệnh, chỉ có khi nó ập tới, mới hiểu được sức mạnh của một con người thật ra nhỏ bé cùng vô lực đến thế nào.

Tôi biết, em luôn dùng ánh mắt bi thương nhìn chăm chú vào gian nhà lớn lạnh như băng nơi tôi đang ở.

Mà tôi khi đó, trong lòng chỉ muốn chết.

Hy vọng có người có thể giết mình, giết một kẻ chẳng khác nào phế vật như tôi này, giết một kẻ ngay cả muốn chết cũng không thể như tôi.

co-be-lo-lem-lau-doi-dien2
Anh thích tôi, đó là sự thật, tôi không hoang tưởng đâu nhé! - Ảnh: Internet

Cả ngày lẫn đêm đều khát vọng.

Trái tim lại vẫn lay lắt nhảy lên như cũ.

Một tháng trước, khi ánh mặt trời mang theo đám mây mù tím đen lóe lên ánh sáng độc dược của nó, tôi vẫn còn đang dùng nụ cười chết lặng dối trá đối mặt với mỗi cô gái đến gần mình. Tôi biết phía sau khuôn mặt tười cười ấy, những cô nàng đó hình dung tôi như thế nào, bọn họ nói, tôi là một người đàn ông có giá trị rất cao. Không phải là giá trị bản thân, mà là dùng tiền bạc để đổi lấy. Chỉ vì, cha tôi là thành viên quản trị của một tập đoàn khổng lồ.

Cho dù tôi có muốn hay không, tương lai đều đã là một kịch bản sớm đã được viết sẵn.

Cha tôi có số tiền tiêu mãi không hết, tôi có thể mỗi ngày mặc một bộ đồ hiệu khác nhau, tôi có thể mỗi tháng lại đổi một cô bạn gái xinh đẹp mê người, tôi có thể ngày nào cũng chẳng làm gì mà vẫn có thể mua được bất cứ thứ gì tôi muốn.

Mỗi lần khi chia tay với một người phụ nữ, họ đều sẽ nói: Anh sớm muộn cũng sẽ gặp báo ứng!

Mà tôi, thường thường chỉ đáp lại bằng một nụ cười lạnh như đúng mà lại sai.

Chẳng phải là giao dịch thôi sao, trong mắt bọn họ, tôi chẳng phải là một hoàng tử mạ vàng có sẵn hay sao.

Cái gì mà báo ứng, chẳng qua chỉ là trò cười của kẻ thất bại mà thôi!

Nhưng thì ra là, thật sự sẽ có báo ứng.

Chẳng qua chỉ là một lần đi trượt tuyết thông thường, chẳng qua chỉ là một con đường luyện tập có thể dễ dàng lướt qua, chẳng qua tôi chỉ muốn khoe khoang kỹ thuật trượt tuyết của mình một chút thôi, tại sao - lại ngã sấp xuống được? Đầu đau đến kỳ lạ! Đau đến mức cơ hồ như muốn xé rách! Đau đến ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được nữa!

Đau quá! Đau quá! Đau quá!

Có ai không! Tới cứu tôi với! Đau chết tôi!

....

Sau khi tỉnh lại, tôi đã không thể nhúc nhích.

Ngay cả một đốt ngón tay cũng không nhúc nhích được.

Thân thể giống như căn bản không phải của mình, dường như phía dưới cái đầu này là một thân thể giả tạo làm từ một tấm gỗ, rõ ràng tất cả xúc cảm đều như cũ, nhưng không có bất kỳ bộ phận nào có thể cử động, cho dù chỉ một chút nhỏ nhất.

Giống như một con rối đã bị đứt dây.

Tôi thậm chí ngay cả những thứ cơ bản nhất như ăn cái gì hay bài tiết đều phải dựa vào người khác làm hộ!

Thật là muốn mắng, nhưng miệng không mở ra được.

Thật là muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy ra nổi.

Dây thanh đới giống như bị chặt đứt, không ngớt kêu gào mà chẳng hề phát ra âm thanh.

Chỉ mới ba ngày, tôi đã hối hận - tại sao tôi không chết quách đi cho xong!

Đây tính là cái gì?!

Một cơn ác mộng không bao giờ tỉnh lại sao! Tại sao lại để cho tôi sống chứ! Tại sao còn truyền dịch, bón thức ăn cho tôi! Cuộc sống sống không bằng chết này, phải thế cả đời sao?

Tôi không muốn sống!

Nhưng, ngay cả năng lực để tự sát tôi cũng không có.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, cha mẹ hết lòng chăm sóc cho tôi, song thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, bọn họ dường như đã dần tuyệt vọng.

Đã như vậy, có thể... giết tôi được chưa?

Nhưng cha tôi không làm như vậy, ông ấy tìm một khu nhà có môi trường vô cùng tốt, mua một gian phòng lớn, để cho một người giúp việc đến đặc biệt chăm sóc cho tôi, để tôi rời khỏi nhà.

Tôi biết. Cha chẳng qua không muốn mỗi lần mẹ nhìn thấy tôi, đều khóc đến khản cả giọng.

Vậy là, tôi cứ như vậy bị vứt bỏ.

Nữ giúp việc đó cũng không biết tìm được ở đâu, ngu ngốc, thô lỗ vô cùng. Lúc có cha ở đó, chị ta sẽ giả vờ vô cùng tỉ mỉ, một khi cha không có, chị ta đối xử với tôi chẳng khác nào rác rưởi, thức ăn cứng rắn nhét vào trong miệng tôi, còn luôn mồm nói những lời thô lỗ oán trách không ngừng.

Cha bảo chị ta mỗi ngày đẩy tôi đi ra ngoài hóng gió nhìn cảnh vật một chút, chị ta lại ném tôi trên tầng thượng chẳng thèm để ý.

Đáng chết!

Chị ném tôi lên tầng thượng cũng phải tìm hướng nào có phong cảnh đẹp một chút chứ! Đối diện chỉ có một căn nhà cũ nát, chắn ngay trước tầm mắt của tôi!

Nhưng mà tôi chẳng nói được gì, oán trách không được, cũng không có cách nào nói cho cha tôi.

Thật ra thì ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy, bây giờ tôi và người chết chẳng có gì khác nhau cả.

Ngay cả khóc, cũng khóc không nổi...

Giết tôi đi!

Mọi người giúp một cái, để cho tôi chết đi cho xong, được không?

Gió vẫn hơi lạnh, bầu trời vẫn xanh biếc quang đãng, đám mây như cánh chim mộng ảo, bay lượn đầy trời. Thế giới vẫn đón những buổi sáng tươi đẹp, trái đất vẫn không ngừng xoay tròn, chưa bao giờ dừng lại.

Chỉ có tôi.

Chỉ có tôi là yên lặng. Một con rối gỗ đứt dây không hoàn hảo.

Ngay cả rác rưởi cũng không bằng.

Căn nhà mà tôi cho là rách nát đến không thể có người nào ở được, lại có một cô gái trẻ tuổi ở trên lầu ba, đại khái dáng vẻ nhỏ hơn tôi chừng một hai tuổi. Không biết tại sao, cô ta luôn ngồi bên cửa sổ nhìn về bên này.

Không phải nhìn tôi, mà là nhìn chằm chằm gian phòng tôi đang ở kia.

Thỉnh thoảng, cô ta phát hiện thấy tôi ngồi trên tầng thượng, sẽ hung tợn trừng mắt với tôi một cái, sau đó ngoảnh đầu chạy về phòng.

Thật thô lỗ! Giống hệt cái bà nữ giúp việc đáng chết kia! Cho nên tôi ghét nhất là phụ nữ thô tục!

Tôi thích, là những vưu vật gương mặt xinh đẹp dáng người đầy đặn kia. Đấy mới gọi là phụ nữ, xinh đẹp, động lòng người, đưa cô ta đi ra ngoài, cũng sặc sỡ lóa mắt, xung quanh đều là ánh mắt hâm mộ.

Dù sao phụ nữ kiểu đó cũng không khó cua. Thế giới này chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng không khó. Bọn họ sẽ chủ động đến gần tôi, trong mắt còn lóe lên ánh sáng mong đợi. Tôi đương nhiên biết bọn họ muốn gì.

Dù sao, đều là chơi đùa một chút thôi mà!

Nhưng mà bây giờ như vậy, còn ai sẽ quay đầu nhìn tôi một cái? Ngay cả một nữ giúp việc thô tục cũng đối đãi với tôi như vậy!

Ngay cả một cô gái xa lạ bên lầu đối diện nhìn thấy tôi, cũng chỉ có vẻ mặt chán ghét.

Hừ, có cái gì đặc biệt hơn người! Nếu là trước kia, tôi căn bản nhìn cũng sẽ không nhìn cái loại con gái như cô một cái. Bộ dạng thì như con nhà nghèo! Cô cho rằng tôi nguyện ý nhìn cô sao!

Nhưng tôi không nhúc nhích được, không thể rời khỏi cái ghế, ngay cả cổ cũng không thể chuyển động nổi một cái. Cho nên, dù không cam nguyện, tôi vẫn chỉ có thể nhìn về hướng đó, nhìn căn phòng kia.

Nhìn cô gái căn bản không hề xinh đẹp kia.

Mặc dù mỗi ngày cả ngày đều rất khó chịu... Không, mỗi một phút, mỗi một giây đều rất khó chịu!

Nhưng mà, thời gian vẫn chậm rãi trôi.

Cho dù tôi có muốn chết hay là muốn sống.

Cô bé kia dần dà cũng không kéo rèm cửa lại nữa, còn thích ngồi trên chiếc ghế sa lon bên cửa sổ nhìn sang. Chẳng qua là, không chỉ nhìn gian phòng kia của tôi nữa, có lúc cũng nhìn về phía tôi.

Trong ánh mắt có một loại nghi hoặc tò mò.

Có lẽ, cô ấy... không biết tình trạng của tôi lúc này thế nào đúng không, cô ấy chẳng hề biết, cô ấy không biết...

Cho nên, cô ấy rất tò mò chăng?

Ngày nào cũng ngồi ở đây nhìn vào nhà cô ấy, người bình thường quả thật cũng sẽ hoài nghi.

Nhưng mà, tôi không tài nào giải thích được, không thể nào thay đổi.

Cái gì cũng không thể.

Một hôm lúc sẩm tối, cô ấy hào hứng chạy về nhà, ném chìa khóa và túi xách xuống, lại còn nhảy múa.

Ballet cao nhã hay nhảy hiện đại ưu mỹ, tôi đều đã xem nhiều. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một vũ điệu đơn thuần tràn ngập cảm xúc vui vẻ như vậy.

Giống như tất cả sự vui sướng hân hoan đều trào ra theo mỗi động tác của cơ thể, cô ấy nhảy đến vui vẻ như vậy, phảng phất như cô ấy là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Chuyện gì mà... vui vẻ như vậy?

Tôi thật sự muốn hỏi cô ấy một chút, lại hỏi không được.

Đột nhiên, cô ấy nhìn thấy tôi, vui mừng chạy đến bên cửa sổ, hé miệng, vừa muốn lên tiếng, lại ngậm lại.

Tại sao không nói?

Cô nói đi, tôi đâu phải không nghe thấy gì!

Tôi chỉ không nói được thôi, tôi có thể nghe! Thật sự! Cô nói đi, mau nói đi! Tại sao cô lại vui như vậy?

Cuối cùng cô ấy vẫn không nói gì, mà là nhìn tôi làm một cái mặt quỷ, lại vui sướng tiếp tục nhảy múa.

Tôi đột nhiên phát hiện, đó là cái mặt quỷ đáng yêu nhất mà tôi thấy sau từng ấy năm tới nay.

Mặc dù, cô không hề xinh đẹp.

Bất kỳ cô gái nào qua lại với tôi trước kia, đều xinh đẹp gấp trăm lần so với cô ấy, nhưng không một ai có thể lộ ra vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên như cô ấy.

Bởi vì, họ đều có mục đích khi tiếp cận tôi.

Chỉ có cô ấy là không.

Trước kia, các cô gái đều thích đảo quanh tôi, được một cú điện thoại của tôi thì đắc ý hả hê hoặc là giành giật không ngừng, mà giờ khắc này, tất cả đều đã trở thành trí nhớ của kiếp trước. Đúng không? Lúc bị những cô gái kia chủ động vây quanh, tôi làm sao mà thấy rõ được nét mặt của từng người bọn họ?

Đến khi chẳng còn ai nhìn tôi thêm cái nào nữa, không ai để ý, tôi mới biết, một cô gái không xinh đẹp, cũng có thể có biểu cảm hấp dẫn người ta đến vậy.

Giống như toàn thân đều tản ra một sức quyến rũ đặc biệt.

Hấp dẫn tôi.

Không biết tại sao, tôi đột nhiên không khỏi căng thẳng - cô ấy vui vẻ như vậy, vui vẻ như vậy... Chẳng lẽ là vì bạn trai của cô ấy?

Không thể nào?

Tên đầu heo nào lại đi thích một cô gái không xinh đẹp như vậy chứ! Đã thô lỗ lại còn dữ dằn!

Nhưng trong ngực lại xông lên một loại bất an thấp thỏm khó hiểu.

Những ngày sau đó, mỗi ngày cô ấy về đến nhà đều bận bịu không ngừng làm việc, số lần nhìn qua cũng rất ít. Tôi bắt đầu hơi yên tâm, cô ấy hình như là bận về công việc, không giống cảm giác như có người yêu.

Từ từ, không đúng.

Tại sao tôi lại yên tâm chứ?

Tôi phải ghét cô nàng thô tục đó mới đúng!

Chẳng qua là thỉnh thoảng, khi cô ấy trong lúc bận túi bụi ngẩng đầu lên, không phải nhìn gian nhà của tôi, mà là nhìn về phía tôi, trong lòng sẽ có một loại ấm áp kỳ lạ tràn ra, đây là cảm giác từ trước tới nay chưa từng có, nhiều bạn gái như vậy, chưa ai có thể cho tôi có loại cảm giác này.

Cô ấy nằm ở cửa sổ đối diện, nhìn lên tôi đang ngồi trên tầng thượng. Yên lặng, không tiếng động, trừ nhìn ra, không có gì hơn.

Luôn luôn, không hề chuyển tầm mắt.

Vào giờ phút này, phảng phất như cả thế giới chợt thu nhỏ lại, nhỏ đến mức chỉ có tôi ngồi trên tầng thượng này và cô ấy ở lầu đối diện nhìn tôi.

Những thứ khác, chẳng có gì.

Không có bi thương, không có bất trắc, không có người cha vẫn để mặc tôi khoe khoang, không có gian phòng kia.

Chỉ có tôi, và cô ấy.

Vẻ mặt của cô ấy, là vẻ mặt đơn thuần nhất tôi từng thấy từ khi chào đời đến nay.

Không có bất kỳ tạp chất.

Không ai bằng!

Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên nghĩ đến vĩnh hằng.

Mới qua có hai mươi lăm năm đời người đã nghĩ đến vĩnh hằng, có lẽ quá nông cạn. Nhưng nông cạn cũng tốt, tự mình đa tình cũng được, coi như nói tôi tự làm tự chịu cũng không sao.

Bởi vì cô ấy không biết gì cả, không biết toàn bộ, không biết tôi là một phế nhân chẳng thể làm gì - chính là bởi vì không biết gì cả, ánh mắt không mang theo bất kỳ sắc thái nào, mới là tinh thuần nhất.

Nếu như cô ấy biết tình trạng thực sự của tôi, cô ấy, cũng sẽ không dùng ánh mắt này nhìn tôi nữa.

Nhất định!

Cho dù là thương hại, hay là chán ghét.

Tôi cũng tuyệt đối không muốn.

Sau đó, cô ấy ngày càng bận rộn, càng ngày càng không rảnh nhìn sang, trong lòng tôi lại có chút lo âu.

Cô ấy, đến cùng là đang bận cái gì? Tại sao, dạo gần đây lại không ngồi bên cửa sổ uống sữa tươi nữa?

Biết rõ là ý nghĩ này rất buồn cười, tôi vẫn không kiềm chế được bản thân. Thôi kệ, dù sao, cô ấy căn bản cũng không biết tôi là ai, cô ấy không biết tại sao tôi lại ngồi ở chỗ này, cô ấy không biết tình trạng lúc này của tôi.

Cho nên, coi như tôi vọng tưởng đi.

Đây là một cuộc yêu đương vừa hư ảo lại buồn cười. Cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết, lầu đối diện có một chàng trai không thể cử động không thể nói chuyện, ngay cả tự sát cũng không thể, giống như một đứa trẻ con len lén thích cô ấy. Một ngày không nhìn thấy cô ấy, tâm trí sẽ không được yên ổn. Nhưng chỉ cần cô ấy xuất hiện, bầu trời bỗng sẽ biến thành màu xanh lam trong suốt như thủy tinh, giống như mặt hồ đóng băng trong vắt, khi gió luồn qua sợi tóc, lại có thể giống như cảm giác được thiên sứ vuốt ve,

Tôi nghĩ tôi nhất định là bị trúng thần chú rồi, hơn nữa còn là ma chú vô cùng lợi hại, nên mới có cảm giác kỳ dị như vậy.

Tôi không dám mơ ước xa xôi gì. Tôi ngay cả một âm thanh cũng không bật ra được, tôi ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích, tôi ngay cả cuộc sống của mình cũng không lo liệu được, tôi, lại có tư cách gì để hy vọng xa vời chứ?

Tôi chỉ cần nhìn thấy cô ấy, là thỏa mãn.

Chỉ cần như vậy là tốt rồi.

Chỉ cần vậy thôi...

Nhưng vào một buổi chiều quang đãng, tôi nghe thấy có tiếng bước chân, không phải là nữ giúp việc thô lỗ đó.

Một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng chậm rãi, mang theo vài phần do dự cùng mong đợi, đi tới bên cạnh tôi, ngồi xuống vị trí bên cạnh tôi, tôi mới biết - là cô ấy!

Tại sao! Tại sao! Tại sao!

Tại sao em lại qua đây?

Tại sao em lại lên chỗ này?

Đừng! Xin em đấy - đừng đến đây!!

Đừng tới! Xin em, mau đi đi, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì! Mau đi đi! Đừng nhìn tôi! Đừng chạm vào tôi! Đừng nói chuyện với tôi!

Làm ơn, xin em đấy!

Nếu không, em rồi sẽ biết, thật ra thì tôi... chỉ là một phế vật....

Một kẻ sắp chết ngay cả muốn chết cũng không chết được...

"Cô là ai?! Ai cho cô lên đây?!"

Nữ giúp việc ngu ngốc kia, chị làm gì mà lớn tiếng với cô ấy như vậy?! Chị có biết chị dọa đến cô ấy rồi không!

Cô ấy giống như chú nai con kinh ngạc nhảy dựng lên, bối rối nhìn về phía tôi. Mà tôi, chỉ có thể thông qua phương hướng làn váy lay động để biết được động tác của cô ấy.

Bởi vì, tôi rốt cuộc vẫn không thể động đậy.

Nhưng trong tiềm thức, kẻ ích kỷ lại hèn yếu như tôi lại chỉ hy vọng người giúp việc có thể lập tức đưa cô ấy đi, như vậy, cô ấy sẽ không biết.

Sự thật xót xa này.

"Tôi... ở ngay phía đối diện.. Tôi... Đúng rồi, anh ấy, anh ấy có thể làm chứng! Anh ấy mỗi ngày đều nhìn thấy tôi!"

Cô ấy dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía tôi, tôi chỉ cảm thấy trái tim đau xót nhức nhối có thể phun ra máu. Nhưng mà, tôi, có thể làm gì được đây?

Nếu như có thể, tôi cũng muốn ôm lấy cô ấy, trấn an sự bối rối của cô ấy.

Nằm mơ thôi!

Tất cả đều là nằm mơ thôi!

Đều bởi vì tôi đã nằm mơ một giấc mơ ghê tởm lại tự cho là đúng ngu xuẩn như vậy giữa ban ngày! Đều là bởi vì tôi không nhìn cho rõ tình trạng bây giờ của mình! Là tôi quá tham lam! Không nên hy vọng xa vời như vậy! Cho nên! Mới dẫn đến tình trạng không thể vãn hồi như lúc này!

Là tôi, tất cả đều là lỗi của tôi...

"Vị đại thiếu gia này ấy, đã hơn nửa năm rồi không có cảm giác! Nghe nói trước kia là một đại công tử lăng nhăng, ngoài ăn chơi ra thì chẳng biết làm gì, một lần đi trượt tuyết với bạn mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đầu đụng bị thương, từ đó liền biến thành một nửa người thực vật, tốn bao nhiều tiền cũng không chữa được! Ông chủ thấy cậu ta không cứu được nữa, mới mua một căn hộ có điều kiện tốt để cho cậu ta điều dưỡng, thật ra ấy, chính là không cần cậu ta nữa!"

Người giúp việc ngu ngốc kia, cuối cùng vẫn đem chuyện ngu xuẩn này nói thật ra.

Tôi chưa từng khát vọng có thể cử động một cái đến như vậy bao giờ, chỉ cần một giây, chỉ cần một giây thôi... Tôi sẽ lập tức nhảy xuống từ trên tầng thượng này!

Van cầu chị! Câm miệng đi!

Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!

Thật ra thì, tôi không hy vọng nhất, chính là... bị cô ấy biết....

"Cậu ta ấy, không cử động được cũng không thể nói chuyện, căn bản ngay cả cảm giác cũng không có! Trừ đút cho cậu ta ăn uống ra, căn bản không khác gì người chết! Cô nói cậu ta biết cô? Ha ha, cậu ta biết làm sao được! Một người không có cảm giác sắp chết đến nơi, làm sao có thể biết cô được! Ha ha ha!"

Những lời ác độc như vậy, tôi ngày nào cũng nghe, đã sớm tê bại.

Nhưng giờ phút này, mỗi một câu một chữ lại một lần nữa đâm vào trái tim, toạc ra từng mảng máu chảy đầm đìa, đau đến không thể hít thở

Đừng! Đừng để cô ấy nghe thấy!

Tôi đã mất đi quá nhiều thứ rồi, chẳng lẽ còn muốn tôi... ngay cả cô ấy cũng mất luôn sao?

Cho dù chỉ là nhìn xa xa, ngay cả một câu cũng không nói mà nhìn qua!

Cũng không thể sao?

Đau đến mức khó mà thở nổi, nhưng tôi vẫn hít thở.

Chết không được.

Cũng sống không xong.

Cô ấy khóc.

Khóc đến bi thương như vậy. Tôi chẳng thể làm gì được, chỉ có thể nghe tiếng bước chân cô ấy chạy đi.

Tôi rất muốn cười lạnh một tiếng. Ông trời! Ông đã lấy đi tất cả những thứ tôi có! Bây giờ ngay cả một phần kỳ vọng nho nhỏ như vậy, cũng keo kiệt không bố thí sao?

Không còn gì nữa.

Từ đó về sau, cô ấy không bao giờ nhìn tôi nữa.

Thì ra là, tôi đã hiểu lầm.

Mất đi tất cả, không phải là báo ứng thật sự của tôi.

Mất đi cô ấy, mới là báo ứng lớn nhất của đời tôi.

Thật muốn chết.

Thật muốn chết...

...

Sau ngày hôm đó, rèm cửa trong phòng cô ấy luôn kéo thật chặt, ngay cả một khe hở hẹp cũng không chừa lại cho tôi.

Trái tim toàn bộ đều đỏ như máu, một màu đỏ tươi trần trụi.

Cảm giác so với cái chết còn thống khổ hơn, từng ngày, từng phút, từng giây, hành hạ tôi.

Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích nổi, chết lặng tiếp tục ngồi ở vị trí đó, nhìn chiếc rèm cửa màu tím bụi ngăn trở cảnh tượng bên trong căn nhà, ngăn trở cô ấy.

Làm ơn, kéo ra đi, ít nhất hãy để cho anh biết, em bây giờ như thế nào....

Tôi thật muốn nhìn xuyên qua tấm rèm thật dày kia, chỉ cần cô ấy không sao, chỉ cần cô ấy đừng không để ý tới tôi, chỉ cần cô ấy đừng chán ghét tôi, đừng khinh thường tôi.

Như vậy, cho dù thật sự cả đời này tôi cũng chỉ có thể như vậy, tôi cũng cam lòng.

Xin em....

Không ngờ rằng, cô ấy thật sự kéo ra!

Rõ ràng chẳng qua chỉ mới mười một ngày mà thôi, tại sao, tôi lại cảm thấy giống như đã cách nhau cả một thế kỷ vậy... Tôi cuối cùng cũng nhìn thấy cô ấy rồi, nhìn thấy cô ấy rồi...

Nhưng, tại sao, cô ấy lại khóc?

Hết phần 3.





CÙNG CHỦ ĐỀ

Thống kê