Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 2)

Truyện Ngắn: Cô bé lọ lem lầu đối diện (Phần 2)

"Giống như trúng độc vậy, tôi không hề vén rèm cửa sổ lên, lại vẫn có thể cảm giác được có người đang nhìn tôi. Cách một hẻm nhỏ dưới mái hiên, cách tấm rèm cửa sổ thật dày, ánh mắt như cũ, cho tới giờ vẫn chưa từng rời khỏi người tôi..."

Tôi không có một người cha giàu có, không có một tuổi trẻ có thể chơi bời, không có một căn nhà thực sự thuộc về chính mình, bất kể là xinh đẹp hay xấu xí.

Cho nên, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình, từng bước từng bước, mặc dù chậm chạp, nhưng thực sự tiến tới.

Một người thực vật không có cảm giác, không thể trở thành đối tượng yêu thương.

Tôi không ngốc, đây là đạo lý mà ngay cả một học sinh tiểu học cũng hiểu được. Nhưng mà, đã như vậy, tại sao - trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại, vẫn là hình ảnh anh ngồi ở nóc nhà đối diện không tiếng động yên tĩnh nhìn chăm chú vào tôi?

Giống như trúng độc vậy, tôi không hề vén rèm cửa sổ lên, lại vẫn có thể cảm giác được có người đang nhìn tôi. Cách một hẻm nhỏ dưới mái hiên, cách tấm rèm cửa sổ thật dày, ánh mắt như cũ, cho tới giờ vẫn chưa từng rời khỏi người tôi.

Ảo giác sao?Nhất định là ảo giác!

Một người thực vật - có thể nhìn ai được?!

Tôi vọng tưởng muốn thoát khỏi ý niệm kỳ dị này, ngược lại càng lún càng sâu.

Tôi nghĩ tôi nhất định là điên rồi! Anh chẳng làm cái gì, chẳng nói gì, ngay cả đầu ngón tay cũng không cử động lấy một cái, tôi lại bị anh mê hoặc đến choáng váng đầu óc!

Điên rồi! Tất cả đều điên rồi!

Tôi muốn dọn nhà!

Tôi đến văn phòng nhà đất tìm kiếm thông tin thuê nhà khác, cũng đến xem mấy căn phòng, có một nơi rất tốt, chủ nhà rất thân thiện, tiền thuê hợp lý.

Cứ quyết định như vậy đi.

Một tuần nữa thôi, tôi sẽ thoát khỏi cảm giác bị áp bách đến mức hít thở không thông trong căn nhà này.

Chuyện này quá lạ lùng, quá khác với suy nghĩ của người bình thường! Tôi muốn rời đi! Tôi nhất định phải rời đi! Chỉ cần rời đi sẽ không sao cả!

Tự mình ám thị thuyết phục bản thân như vậy, hết thảy rất nhanh sẽ kết thúc.Nhưng vì cái gì, càng nghĩ như vậy, tâm thần càng bất an?

Càng đến gần ngày chuyển nhà, càng có thể cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt của anh.

Giả! Đều là giả! Tôi không thể tiếp tục bị lừa được.

Sáng thứ tư, tôi trở lại công ty, phát hiện mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm vào tôi, chụm đầu ghé tai thì thầm. Cho đến khi bị cấp trên gọi vào phòng làm việc, tôi mới biết, phần dự toán của hoạt động xảy ra một sai lầm nghiêm trọng, bọn họ đều cho rằng tôi làm.

Tôi vội vàng giải thích, không thể nào! Phần đó không phải do tôi phụ trách! Tôi sau khi làm xong đề án liền giao cho phòng tài vụ, bọn họ nói sẽ trực tiếp thương lượng với ngài về vấn đề kinh phí!

Cấp trên vẫn mỉm cười như cũ, bảo tôi hãy bình tĩnh lại.

Nhưng tôi bình tĩnh thế nào được, đây là một sai lầm lớn tổn thất đến mấy vạn nguyên, kế hoạch chuẩn bị cho hoạt động lần trước ngài cũng đã thấy! Tôi cũng chỉ phụ trách viết phần đề án, việc kia cho tới giờ không phải là phạm vi do tôi phụ trách!

Cấp trên cười cười: Kế hoạch lần trước? Kế hoạch lần trước là do tôi cung cấp phương án cùng cách làm, cô chẳng qua chỉ viết ra theo ý tôi mà thôi, mà cũng không phải là kế hoạch do cô viết ra đâu!

Tôi sửng sốt.

Cấp trên cười đến nhẹ nhàng săn sóc, nhưng trong mắt tôi chỉ nhìn thấy một con rắn độc đang phun chiếc lưỡi đỏ.

Một giây kia, tôi đã hiểu ra tất cả. Đây là một thành phố lạnh lùng ăn thịt người, tôi cho rằng mình chỉ thiếu một cơ hội để biểu hiện mà thôi.

Nhưng thật ra là, thứ tôi thiếu là một trái tim lạnh băng không đủ vô tình.

Không hề ngoài ý muốn, tôi cầm giấy đuổi việc về đến nhà. Trong căn phòng nhỏ âm trầm u ám, càng thêm lạnh lẽo càng thêm xám xịt hơn so với ngày thường. Chuông điện thoại reo, là giọng nói của mẹ.

"Con à, thân thể cha con mấy ngày qua càng ngày càng xấu, tối hôm qua đột nhiên phát tác phải nhập viện. Mẹ cũng biết con bận rộn công việc, nhưng có bận nữa cũng về nhà một chuyến đi? Nhìn một chút rồi đi cũng không sao, cha con nhớ con lắm đấy, lúc ông ấy hôn mê vẫn gọi tên con....

Con à? Con làm sao vậy? Làm sao đột nhiên khóc? Cha con không sao đâu, vẫn là bệnh cũ ấy mà, con đâu phải là không biết, không có chuyện gì...."

Tôi không biết phải trả lời ra sao, chỉ cầm ống nghe, trong lòng tất cả đều là mùi vị chua xót. Nước mắt ở trong hốc mắt lăn qua lăn lại, cuối cùng cũng không chịu nỗi cô độc cùng tủi thân, rơi đầy trên bàn, vỡ tan tành.

Tôi khóc đến toàn thân bất lực.

Tôi biết chuyện này không thể trách ai, là tự tôi lựa chọn. Đi trên con đường tôi cho là tốt nhất, liều mạng lao tới, đáng ra không sai.

Chẳng qua là, lúc tôi ngẩng đầu lên, thấy tấm rèm thật dày đang ngăn cách cửa sổ kia, tôi ngẩn người, chợt nhào tới, kéo chiếc rèm màu tím đã phủ bụi kia ra.

Cũng kéo sự nhút nhát cùng hèn yếu của tôi ra.

Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng liền tràn vào căn phòng nhỏ như tro tàn này, bên ngoài, bầu trời quang đãng, vẫn xanh thẳm như ban đầu.

Anh, vẫn ngồi ở chỗ đó, lẳng lặng, không hề nhúc nhích. Chiếc ghế dài màu lá cọ, áo khoác thoải mái màu trắng, chiếc xe lăn được gấp lại.

Thế giới bỗng trở nên yên lặng như vậy trống rỗng như vậy, giống như cho tới giờ chỉ có lầu chót xinh đẹp kia cùng căn phòng nhỏ cũ nát này, xa xa nhìn nhau.

Tựa như tôi và anh. Một cô bé lọ lem không biến hóa được, và một hoàng tử bị mất mất đôi cánh.

Thật xin lỗi.

Tôi muốn nói, là vô cùng xin lỗi.

Tôi cũng giống như những con người đó, dùng ánh mắt thực dụng lo lắng đủ thứ. Thật ra thì, không cử động, không thể nói, thì có làm sao. Giống như một đứa không có tiền cũng không xinh đẹp như tôi.

Thật ra thì chỉ cần anh là chính anh, cũng đã đủ rồi. Tôi biết, người tôi thích là anh, không phải ai khác.

Là đủ rồi.

Bởi vì, tất cả mọi người đều suy tính quá nhiều.

Tên, bối cảnh, gia thế, quá khứ, tính khí, bề ngoài, năng lực, sở thích... luôn luôn suy tính quá nhiều, mới có thể dám yêu một người, dám thích một người. Tình yêu trong thế giới hiện thực này, cũng giống như thành phố này, kèm theo quá nhiều những điều kiện quá mức, thậm chí quên mất cái gọi là tình yêu, chẳng qua chỉ là hy vọng anh ở đây, bên cạnh, luôn luôn, làm bạn cùng tôi.

Mà tôi, cũng luôn luôn, làm bạn với anh. Cho đến vĩnh viễn.

Anh không biết gì cả, tôi không có gì cả.

Có lẽ, ánh nhìn cách nhau qua một cái hẻm nhỏ này, mới là thứ tình yêu nồng nàn thuần túy nhất. Thuần túy đến mức không có một chút tì vết.

Hoàn mỹ không sứt mẻ.

Chẳng qua là, coi như là tôi tự mình đa tình cũng được, ảo giác cũng không sao - lúc tôi vén rèm cửa sổ lên, tôi hình như, mơ hồ, thấy trong đôi mắt của một người không thể cử động không thể nói chuyện như anh có một tia... mừng rỡ?

Là ảo giác sao?

Chắc vậy....

Bởi vì, với khoảng cách như vậy, tôi căn bản không thể nhìn thấy ánh mắt của anh, không thể nhìn thấy được nội tâm chân thật của chàng trai ấy.

Bởi vì, bọn họ nói: anh chẳng cảm giác được gì.

Không gì cả...

Tôi tiếp tục đóng gói đồ đạc trong nhà, lại trả lại căn nhà mới thuê, mua một chiếc vé tàu hỏa về nhà.

Cũng không phải là tôi nhận thua hoặc là trốn tránh. Vừa vặn là ngược lại, tôi cần một sự khởi đầu mới.

Tôi không kéo rèm cửa sổ xuống nữa, giống như trước kia, mỗi ngày ngồi bên cửa sổ uống sữa tươi, nhìn anh, nhìn gian phòng mà tôi tha thiết mơ ước kia, vừa ngồi xuống, là ngồi cả ngày.

Thời gian cũng không quá dài, bởi vì, còn có anh cùng với tôi.

Thật ra thì anh có thích tôi hay không, có nhìn tôi hay không, cũng không còn quan trọng nữa. Quan trọng là, tôi biết, tôi thật sự thích anh.

Không cần đáp lại, không cần bất cứ thứ gì, chỉ cần có thể nhìn anh như vậy, chỉ vậy thôi là đủ rồi.

Căn phòng nhỏ khi kéo chiếc rèm cửa sổ xám xịt ra, tựa hồ như cũng trở nên rực sáng, không còn u ám cùng tối tăm như trước. Tôi nghĩ, đó cũng chẳng phải là do công lao của ánh mặt trời, mà là bởi vì ánh mắt của anh.

Chỉ cần có ánh nhìn chăm chú của anh, có thể biến cái hang chết chóc phủ bụi này thành căn phòng lớn rực rỡ xinh đẹp.

Khiến cho một cô bé lọ lem không có gì cả, trở thành nàng công chúa hạnh phúc nhất.

Sáng cuối tuần, tôi thu dọn xong tất cả hành lý, đưa chìa khóa trả lại cho chủ nhà. Kéo hành lý, tôi lần nữa bước vào khu nhà đẹp đẽ không thuộc về mình kia, bước lên cầu thang màu tím nhạt, bầu trời như mộng ảo.

Nữ giúp việc thô lỗ hôm nay cũng không ở đây, thật là một người giúp việc vô trách nhiệm! Nhưng mà cho phép tôi được cảm tạ cô ta, bởi vì cô ta lười biếng làm việc, tôi mới có thể nhìn thấy anh, yêu thương cái vị hoàng tử điện hạ trừ vẻ ngoài tuấn mỹ ra, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không làm được này.

Đặt hành lý xuống, tôi bước tới bên cạnh anh, một lần nữa ngồi trên chiếc ghế trống trơn bên cạnh anh.

Sau khi hít thật sâu, tôi ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng ở khoảng cách gần như vậy tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt của anh.

Đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng như cũ, mặt không chút thay đổi, ngơ ngẩn nhìn về căn nhà cũ đằng trước. Đôi bàn tay trắng nõn xinh đẹp kia, ngay cả một đầu ngón tay cũng không cử động.

"Hôm nay em sẽ rời khỏi thành phố này."

Đây là câu đầu tiên tôi nói với anh.

"Sau này, sẽ không thấy anh được nữa."

Tôi theo tầm mắt của anh, nhìn về phía căn nhà cũ kỹ kia. Thật sự, rất cũ nát khó coi.

"Mặc dù những người khác nói anh chẳng cảm giác được thứ gì, nhưng mà, em biết thực ra anh nhìn thấy được, nghe thấy được. Bởi vì em có thể cảm nhận được, ánh mắt của anh là chân thực."

Tôi đứng lên, đi tới trước mặt anh.

Khom người xuống, cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve ngũ quan đẹp đẽ của anh, sau đó, nhẹ một chút, lại nhẹ một chút, in dấu lên môi anh.

Giống như gió chạm vào mây, êm ái cơ hồ như chưa từng đụng phải.

Nhưng tôi thật sự cảm nhận được nhiệt độ nơi bờ môi của anh, nóng như vậy, ấm áp như vậy. Mặc dù anh thoạt nhìn giống như người chết, nhưng anh thật sự vẫn sống.

Tôi rõ ràng hơn bất cứ ai.

"Em thích anh, thật sự, rất thích."

Nước mắt làm nhòa đi tầm mắt, tôi không lau mà nhấc hành lý lên, quay lưng về phía anh, từng bước một, rời đi tầng thượng này. Rời xa hoàng tử của tôi.

Nếu như cô bé lọ lem không phải là truyện cổ tích, kết cục có lẽ cũng chỉ có như vậy. Không ai có thể bảo đảm cô bé lọ lem nhất định có thể biến thành công chúa, không ai có thể bảo đảm hoàng tử nhất định là phải hoàn mỹ, không ai có thể bảo đảm, kết cục nhất định phải là tất cả đều tốt đẹp.

Em thích anh, đây là thứ duy nhất em có thể trao cho anh. Bởi vì em chỉ là một cô bé lọ lem với hai bàn tay trắng.

Em không có cách nào gỡ bỏ lời nguyền rủa của ma nữ, giải thoát cho hoàng tử. Anh cũng không thể nào thay đổi cuộc sống của em, cho em một nụ hôn chủ động.

Cho nên, cứ như vậy đi.

Tất cả bay theo tấm màn buông xuống.

Em tiếp tục đấu tranh với hiện thực cùng đau khổ. Anh tiếp tục ở trên nóc nhà này nhìn ra xa.

Cho dù không có em ở đây, anh cũng sẽ vẫn nhìn về căn phòng kia như cũ, căn phòng cũ kỹ đó.

Sau khi có người khác vào ở, anh cũng sẽ nhìn một người khác như cũ. Ngày qua ngày.

Nhưng mà, chắc anh sẽ không tìm được người thứ hai trên thế giới này say đắm anh như thế.

Bởi vì cô bé lọ lem duy nhất luôn chờ đợi hoàng tử, toàn thế giới này chỉ có một mình em - cho dù anh không có gì cả, cũng không biết gì cả. Em vẫn thích anh.

Cho nên.

Tạm biệt nhé, gian phòng xinh đẹp em vĩnh viễn không mua nổi.

Tạm biệt nhé, vườn hoa hồng thơm ngát.

Tạm biệt nhé, thành phố lạnh lẽo này.

Quãng thời gian nằm bên cửa sổ cùng anh nhìn nhau, chính là tình yêu nồng nàn hoàn mỹ nhất của em.

Hạnh phúc, cũng tuyệt vọng. Thuần túy có một không hai.

Cho nên.

Tạm biệt nhé, hoàng tử của em. Cũng tạm biệt nhé, cô bé lọ lem hai bàn tay trắng.

...

Sau đó, tôi về nhà nghỉ ngơi một quãng thời gian, rồi lại tiếp tục bôn ba lăn lộn ở những thành phố khác. Song thần vận mệnh tựa hồ như cho tới bây giờ chưa từng ngoảnh đầu nhìn đến cô bé lọ lem bình thường này, cho dù có cố gắng như thế nào, tôi vẫn thiếu một bước tới cửa, thiếu sót cơ hội vượt lên một bậc. Cho dù có chuyển qua bao nhiêu thành phố hay công việc, tôi vẫn chỉ có thể thuê những căn phòng nhỏ cũ nát như cũ, tràn đầy mùi mốc không có chút ánh sáng.

Rất nhiều rất nhiều năm sau, gặp lại anh, là ở một bữa tiệc rượu xa hoa.

Khi đó tôi làm ở bên công ty tổ chức tiệc, nhân viên tạp vụ không đủ, tôi không còn cách nào khác là thay trang phục của phục vụ, bưng lên khay rượu Champagne.

Anh mặc bộ âu phục màu đen, cà vạt màu lam đậm vân nghiêng, cao nhã, tuấn mỹ, ưu tú.

Tôi cho rằng mình lại rơi vào một giấc mộng không chân thực, nhìn thấy anh đi lại, cười, ưu nhã uống rượu, chào hỏi cùng mỗi người khách quý. Cao quý như vậy, hoàn mỹ như vậy, mỗi một cái quay đầu, mái tóc đen hoàn mỹ liền nhẹ nhàng lay động.

Tựa như cơn gió thổi nơi lầu thượng ấy, tinh tế, êm ái.

Bên cạnh là một đám thiên kim tiểu thư buôn chuyện, nhìn chằm chằm anh vung tay múa chân, giọng nói truyền vào tai tôi lại hư ảo giống như đến từ thế giới khác.

"Đó không phải là con trai của người sáng lập ra tập đoàn Thiên Dật sao? Tôi rõ ràng nghe nói anh ta bị chấn động não, biến thành người thực vật! Chẳng lẽ là giả?"

"Không phải giả đâu! Nghe nói hai năm trước cha anh ta đưa anh ta đến Mỹ tìm chuyên gia giỏi nhất trong lĩnh vực này, giải phẫu ba lần mới chữa khỏi! Lại qua chừng một năm, anh ta mới có thể dần dần đi lại hoạt động giống như người bình thường! Đến giờ đã có thể giúp cha anh ta quản lý công ty rồi!"

"Thật hay giả vậy? Trước kia tôi cũng không biết, con trai người sáng lập tập đoàn Thiên Dật dáng dấp lại đẹp trai như vậy!"

"Vậy mà cũng nói, cô biết có bao người có ý với anh ta không? Nghe nói anh ta còn cực kỳ có năng lực, xử lý chuyện công ty gọn gàng ngăn nắp! Ngay cả thiên kim của thị trưởng cũng ngưỡng mộ anh ta đấy! Đúng rồi, anh ta còn viết một quyển sách, đem những chuyện gặp phải trong lúc ngã bệnh viết ra."

"A? Người thực vật mà cũng có cảm giác? Sách kiểu đấy thì có gì hay mà xem, không phải mỗi ngày nhìn lên trần nhà của bệnh viện mà ngẩn người sao."

"Không phải đâu! Tôi nói cô hay, quyển sách kia thật sự khiến người ta cảm động! Kể lại lúc anh ta ngã bệnh có thích một cô gái, nhưng lại bất lực, chỉ có thể tận mắt nhìn cô bé kia rời đi. Tôi đọc mà phát khóc!"

"Không phải chứ? Người thực vật mà cũng biết yêu?"

....

Tôi không biết các cô ấy nói gì tiếp theo, bởi vì nước mắt của tôi đã hoàn toàn tan vỡ. Bối rối trốn sau hành lang, che giấu khuôn mặt khóc lóc thảm thiết của mình.

Là mộng. Tất cả, nhất định là mộng.

Nếu không, sao lại đẹp như vậy, giống như căn phòng hoa lệ rộng lớn kia, tất cả đều là màu hồng tuyệt đẹp, mơ hồ tầm mắt.

Tôi phải sớm nhìn thấu thế giới hiện thực này mới đúng, tôi phải sớm đã qua cái tuổi mộng mơ đó mới đúng.

Nhưng mà, thần linh ơi. Cảm tạ người. Đã nghe được lời cầu nguyện của con.

Đối với một kẻ luôn thất bại trong thực tế như tôi, đây là lần đầu tiên, cũng là lần hoàn mỹ nhất, tôi hạnh phúc đến phát khóc. Cho dù sau này tôi chỉ có thể tiếp tục vượt qua cuộc sống màu xám tro này, tôi cũng cam tâm tình nguyện.

Chỉ cần anh có thể tự ý bước đi, dùng thanh âm cho tới bây giờ tôi chưa từng được nghe qua mà cười lên, hoàn mỹ không sứt mẻ.

Như vậy, chuyện gì tôi cũng nguyện ý. Thật sự, chuyện gì cũng nguyện ý.

Lau khô nước mắt, tôi sửa sang lại bản thân, một lần nữa bưng cái khay trở lại bữa tiệc.

"Xin cho tôi một ly Champagne."

Nghiêng đầu, tôi thấy một gương mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười, thân hình cao lớn được bao bọc trong bộ âu phục màu đen, tỷ lệ vóc người hoàn mỹ. Đó là sự ưu nhã cùng cao quý chỉ hoàng tử mới có.

Tôi đưa champagne cho anh. Anh nhẹ nhàng cười một tiếng, "Cám ơn." Xoay người, lại cùng những vị khách khác nói chuyện.

Lúc bước qua bên người, trong đầu tôi hiện lên, là chàng trai không cử động không nói chuyện trên lầu thượng đó, cách một cái hẻm nhỏ, nhìn chăm chú vào gian phòng nhỏ đơn sơ kia, cùng cô gái không xinh đẹp này.

Đủ rồi, như vậy là đủ rồi.

Anh thật sự là hoàng tử. Giải trừ lời nguyền biến thành ếch, anh lại khôi phục lại thân phận chân thực.

Những cô gái xinh đẹp mặc những bộ đồ mê người vây quanh anh thành đoàn, bởi vì hoàng tử, vốn chính là người được người người ao ước.

co-be-lo-lem-lau-doi-dien1
Giá như giấc mơ có thể thành hiện thực - Ảnh: Internet

Mà tôi, chẳng qua chỉ là một cô bé lọ lem mặc đồ phục vụ.

Không có hoàng tử, vĩnh viễn chỉ là cô bé lọ lem.

Đây cũng không phải truyện cổ tích.

Cho nên, như vậy là đủ rồi.

Anh tiếp tục làm hoàng tử của anh.

Tôi tiếp tục làm cô bé lọ lem của tôi.

Tiếp tục hoàn thành câu chuyện cổ hiện thực này.

Sau khi xong việc, tôi muốn đến hiệu sách mua cuốn sách anh đã viết kia. Có lẽ tất cả những đáp án tôi muốn biết năm đó đều cất giấu trong quyển sách ấy, một quyển sách do một người không cử động không nói được như anh viết ra.

Có lẽ, rất nhiều năm trước, khi đó, anh thật sự đang nhìn căn phòng của tôi.

Chẳng qua là, lúc tôi xoay người, lại có một tầm mắt quen thuộc tựa hồ như cũng đang truy tìm tôi.

Thỉnh thoảng tôi xoay đầu, sẽ phát hiện, anh hình như.... đang nhìn tôi?

Ánh mắt kia, giống như rất nhiều rất nhiều năm trước, giống như khoảnh khắc khi tôi kéo rèm cửa sổ lên kia, đã thấy như vậy.

Mừng thầm....?

Vẫn là...

Không sao, chờ tối nay đọc sách của anh, em sẽ biết.

Ngay cả, có thể sẽ có một kết cục khác xa mà em không tưởng tượng được.

Đúng không, hoàng tử?

Mặc dù em là một cô bé lọ lem không xinh đẹp.

Cũng không sao, anh vĩnh viễn là hoàng tử của em.

Cả đời này em sẽ không quên.

Rất nhiều năm trước, tôi đã từng yêu một người rất sâu đậm.

Mặc dù, cho tới giờ anh chưa từng nói với tôi một câu.

Mặc dù, ngay cả tên của anh tôi cũng không biết.

Nhưng mà, tôi thích anh.

Thích đến không thể tự kiềm chế.

Chúng tôi chẳng qua chỉ nhìn nhau, cách nhau một cái ngõ nhỏ.

Khi đó, bầu trời xanh đến kỳ lạ, gió thổi khoan khoái đến lạ thường, khoảng cách một con ngõ nhỏ, căn bản không phải là khoảng cách.

Bởi vì, trên thế giới này, vốn chỉ có gian phòng nhỏ cũ kỹ kia, tầng thượng đó.

Cùng với, mình em, và anh.

Hết phần 2.





CÙNG CHỦ ĐỀ

Thống kê