Những vết sẹo tâm lý in hằn lên đứa trẻ thường xuyên bị cha phạt đòn, mắng mỏ

Những vết sẹo tâm lý in hằn lên đứa trẻ thường xuyên bị cha phạt đòn, mắng mỏ

Những ông bố nghiêm khắc luôn xuất hiện với cái roi trên tay, nghĩ rằng có thể kiểm soát được con cái mình bằng cách này. Nhưng bị cha phạt đòn, mắng mỏ, đứa trẻ sẽ chỉ nhận những tổn thương sâu sắc mà không học thêm được điều gì.

Các bậc phụ huynh luôn phải đối mặt với những vấn đề của con cái. Trong các hội nhóm, cha mẹ bàn hỏi nhau về cách giải quyết những rắc rối của bọn trẻ như: yêu sớm, nổi loạn, chán học, không nghe lời, không tự lập, không nghiêm túc, điểm kém, nghiện game, tính cách hướng nội, bất thuận với cha mẹ, mất tự chủ,... Đến nay, những câu hỏi tương tự vẫn luôn được đưa ra và đã có nhiều vô kể những giải pháp được đề xuất. Trong số đó, có những người mẹ chọn cách dùng cái uy của bố để răn đe con mình.

Khi nhận nhiệm vụ cao cả, những ông bố nghiêm khắc, thiếu kiềm chế lại thường chọn cho mình giải pháp đòn roi, mắng mỏ với hy vọng có hiệu quả lớn trong việc kiểm soát được đứa trẻ. Thực tế, việc này không thể mang đến giá trị giáo dục cần thiết mà còn để lại những tổn thương sâu sắc.

Những đứa trẻ bị cha đánh đập từ nhỏ có thể được phân thành hai loại.

1. Tính cách hướng nội: Những đứa trẻ thường xuyên bị phạt đòn từ những năm đầu đời (2-3 tuổi)

Trước tuổi vị thành niên, những đứa trẻ này có các biểu hiện chủ yếu như: bị người khác bắt nạt nhưng không dám chống trả; trí tuệ cảm xúc kém; không hiểu biết về mối quan hệ giữa người với người; không thoải mái trong mối tương tác với giáo viên; học hành chán nản; phản ứng chậm; khả năng thích ứng kém và tự ti, thậm chí một số em gặp rào cản xã hội, chán học,...

Khi những đứa trẻ này đến thời kỳ nổi loạn của thời niên thiếu, có hai tình huống sẽ xảy ra:

- Thứ nhất, vì sống nội tâm từ nhỏ nên bị bố mẹ gán cho cái mác “ngoan ngoãn”. Những đứa trẻ được gọi là “ngoan ngoãn” này luôn thu mình lại khi gặp sự cố. Thậm chí có bị cha mẹ đánh phạt, mắng mỏ, chúng cũng chỉ im lặng chịu đựng. Ở tuổi vị thành niên, những đứa trẻ này vẫn liên tục kìm nén bản thân, thậm chí có trường hợp nghiêm trọng là tự hại bản thân.

Sau tuổi trưởng thành, một bộ phận lớn các trẻ này chỉ thích ở nhà không đi làm, ngại gặp người quen, nghiện game, không làm ra tiền nhưng cũng không tiêu xài hoang phí. Những đứa trẻ này không làm việc, không phải vì lười mà vì không đủ năng lực (trình độ học vấn, kỹ năng xã hội, trí tuệ cảm xúc,...). Đồng thời chúng thuộc nhóm người luôn bi quan và tiêu cực khi sự việc xảy ra. Chỉ nhìn thấy mặt xấu, không thể tiếp tục ở môi trường lớn mà chỉ có thể mặc cả với thế giới và ru rú ở nhà. Đây thật sự là một người có vấn đề về tâm lý.

- Thứ hai, trẻ sẽ nổi loạn chống lại cha mẹ khi còn trẻ. Luôn trong tâm lý nổi loạn, nóng nảy, lúc nào cũng đập phá đồ đạc ở nhà, làm cha mẹ khủng hoảng và không ai có thể tiếp xúc được. Cuối cùng, đứa trẻ bỏ nhà đi. Nhưng điều đặc biệt là những trẻ này sẽ chỉ nổi loạn chống lại cha mẹ mình, chứ không chống lại giáo viên và những người khác. Có 3 điều phát triển mạnh mẽ nhất trong con người của những trẻ này, đó là: Lòng tự trọng, trái tim nhạy cảm và tinh thần hiếu chiến.

Đến tuổi trưởng thành, công việc của những đứa trẻ cũng chỉ ở mức bình thường, không thể phát triển trong nhiều năm và không có nhiều bạn bè. Những người như vậy thì trong lòng thường cực kỳ cực đoan, ví như trẻ sẽ nghĩ thế này: “Lần sau nếu ai dám cướp thì mình sẽ đâm chết người. Tôi muốn chết, tôi không muốn sống”.

2. Tính cách không được coi là hướng nội: Trẻ bị đánh phạt từ tuổi vị thành niên (hơn 9 tuổi)

Trước tuổi niên thiếu đứa trẻ được phát họa chân dung như sau: Nhiều em bước vào vòng xoáy bị đánh, bị mắng khi bị điểm kém, hoặc phạm sai lầm cuối cùng sẽ trở nên vô cùng nổi loạn, chán học. Cha mẹ không thể kiểm soát được con mình nữa, và giáo viên cũng bất lực. Những đứa trẻ như vậy không quan tâm đến việc bị mắng và bị đuổi học, huống hồ gì chuyện bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà. Cậu bé có nhiều bạn bè, nhưng phần lớn là mối quan hệ bạn bè phức tạp, chẳng hạn như những ma cô cầm đầu trong trường. Trong trường hợp này, trẻ em rất dễ bị tẩy não bởi những bộ phim khiêu chiến, hành hung và học theo, đồng thời tỏ ra trung thành với những điều xấu mà mình làm.

Đến tuổi trưởng thành, tâm lý đứa trẻ trở nên dị dạng, lệch lạc suy nghĩ và không có nghề nghiệp thích hợp. Một số trẻ còn cho rằng cha mẹ nợ mình và phải làm mọi thứ mình yêu cầu. Ở tuổi trung niên, đứa trẻ ngày nào vẫn luôn chìa tay xin tiền gia đình, đánh đập cha mẹ nếu họ không cho, và thậm chí bán tất cả tài sản trong nhà để tiêu vào những việc vô bổ hoặc tệ nạn.

Một số ít trẻ ở nhóm này có thể bổ sung "thành tích nhỏ", nhưng về cơ bản nó không liên quan gì đến nền giáo dục mà họ nhận được khi còn nhỏ.

Để tránh tạo ra hình mẫu về những đứa trẻ hư hỏng, là cha mẹ, khi trẻ mắc lỗi không nên bỏ qua cũng không nên chọn cách đánh mắng, trừng phạt. Hãy trên cơ sở thấu hiểu con từ góc độ của trẻ mà phân tích nguyên nhân của vấn đề và tìm hướng giải quyết một cách căn cơ.




LIÊN QUAN

CÙNG CHỦ ĐỀ

HOT NHẤT

Thống kê